Friday, May 1, 2015

THÁNG 4 & SỰ THỎA HIỆP

Sự thỏa hiệp luôn mang lại yên ổn tạm thời, đó là lý do chúng ta thích thỏa hiệp, mỗi bên nhường một tý dĩ nhiên sẽ không đẩy cả 2 sang các thái cực khác nhau khiến mâu thuẫn thêm sâu rộng. Tuy nhiên thỏa hiệp không phải là phương án của mọi vấn đề, vấn đề về lợi ích có thể thỏa hiệp, nên thỏa hiệp, mỗi ngày có hàng triệu thỏa hiệp lợi ích xảy ra. Cũng có những điều không thể thỏa hiệp.

Thiện - ác, sự thật - dối trá là những điều như vậy, cái thiện không thể thỏa hiệp với cái ác để tìm sự yên bình mục ruỗng, sự thật không thể thỏa hiệp với dối trá để cho ra nửa cái bánh mì được. Diễn biến hòa bình chính là đi từ đấu tranh với cái ác thành sự thỏa hiệp, đi từ việc bảo vệ sự thật đến mơ hồ lẫn lộn.

Một mùa 30/4 nữa lại về và vài kẻ lại tìm cách thỏa hiệp với gai góc của lịch sử dù lịch sử chẳng bao giờ mịn màng. Tôi đã chán lên mạng đọc những luận điệu tâm lý chiến của hơn 40 năm về trước, tôi biết ngày này năm sau, năm sau nữa nó sẽ lặp lại, lặp lại cho đến khi người ta biết thế nào là phản đòn của lịch sử. Nhưng tôi vẫn viết, viết riêng cho ngày thiêng liêng này, không vì điều gì cả. 

Xâm lược? Nội chiến? Kháng chiến? Ý thức hệ? 

Một cuộc chiến ngôn từ để xác định ngôn từ cho cuộc chiến 21 năm trường kỳ ấy diễn ra còn trường kỳ hơn và chưa có dấu hiệu dừng lại. Người ta đòi hỏi phải công nhận "Mỹ không xâm lược", "Đó là nội chiến", "Một cuộc chiến ý thức hệ" ... . Nhiều người cũng chạy theo để khẳng định "Mỹ xâm lược", "Đó là kháng chiến", "Ý thức hệ chỉ là đòn tâm lý chiến của Mỹ" ... . Để làm gì?

 Mỹ đã rải ở miền Nam Việt Nam 45.260 tấn (khoảng 75 triệu lít) chất độc hóa học. Số bom ném xuống Việt Nam là 7,85 triệu tấn, gấp gần 3 lần tổng số bom sử dụng trong Thế chiến thứ hai trong cái gọi là "chính sách lunarization" (Mặt Trăng hóa).

Trong chiến tranh 5 triệu tính mạng người Việt bị cướp đi, 50% diện tích rừng bị phá hủy, mỗi người dân Việt Nam phải chịu đựng trên dưới 250 kg bom đạn Mỹ. Sau chiến tranh, hàng triệu tấn bom mìn chưa phát nổ còn sót lại trong lòng đất làm hơn 42.000 người chết, 62.000 người bị thương từ 1975 đến nay, gây ô nhiễm 6,6 triệu ha đất (chiếm 20% diện tích Việt Nam), khiến chính phủ Việt Nam phải chi mỗi năm khoảng 100 triệu USD để khắc phục hậu quả bom mìn.

Có kẻ đến nhà bạn, cầm ghế dập lên đầu bố bạn, lấy dao đâm vào bụng mẹ bạn, tuột quần ỉa lên bàn thờ nhà bạn, bạn còn ngồi cãi nhau với thằng hàng xóm xem nó đến xâm lược hay tặng quà làm gì? Để làm gì? Tại sao phải chạy theo cái vỏ ngôn từ mà bỏ quên đi bản chất sự việc?

Tôi thì cóc quan tâm là xâm lược hay không, nội chiến hay không, ý thức hệ là cái quái quỷ gì, chỉ cần mày đến đây tưới bom rải đạn lên đầu dân tao, chỉ cần mày chạy theo thằng ăn cướp quay lưng chỉa súng vào dân tộc thì mày phải chết, và tao mừng là mày đã chết. Không có lý luận gì cao sang, không có gì để thỏa hiệp.

Chính sách sai lầm với người VNCH sau 1975? 

Thông thường ở các cuộc chiến trên thế giới (đã xảy ra) thì ngay sau chiến thắng sẽ là 1 cuộc thanh trừng đẫm máu. 

Để dẹp tan các kẻ chống lại Cách Mạng (Tư Sản Pháp, 1789), Hội Nghị Quốc Ước và Ủy Ban An Toàn Công Cộng đã cho lập ra một cơ quan cảnh sát chính trị tối cao, gọi là Ủy Ban An Ninh Tổng Quát (the committee of General Security) có mục đích bảo vệ Nước Cộng Hòa, chống lại các kẻ nội thù. 

Trong thời kỳ Khủng Bố của nước Pháp từ năm 1793 tới năm 1794, vào khoảng 40,000 người đã bị giết, một số lớn khác bị cầm tù. Riêng tại thành phố Paris kể từ tháng 9-1793 tới tháng 6-1794, vào khoảng 2,500 người đã bị đưa lên máy chém guillotine. 

Mà nước Cộng Hòa Pháp được xây dựng trên căm bản của bản "Tuyền Ngôn về các Quyền lợi của Con người", hiện nay vẫn là "biểu tượng" về "Dân chủ - nhân quyền" đó nha, không phải dạng vừa đâu. Rộng đấy! 

Việt Nam, 1975, khi quân giải phóng chưa vào Sài Gòn, ngụy quân đã tuyên truyền về 1 cuộc tắm máu do Cộng Sản gây ra, nhưng điều đó không xảy ra, quân giải phóng vào Sài Gòn trong sự hân hoan của người dân và không có dấu hiệu nào cho thấy có sự giết chóc sau giải phóng. Nghĩa là nhân từ, nhân đạo rồi.

Còn đi cải tạo Biểu tượng cảm xúc smile Xin thưa, trộm chó, trộm gà bắt được nếu không bị dân đánh nhừ tử thì cũng đi tù, đi cải tạo, đừng nói chi đến phản quốc, bán nước. Ờ thì không phải bán nước, chỉ là a dua theo người ta để chống lại đất nước thôi. Sao cũng được, nhưng đã có tội thì phải trả giá, đắt hay rẻ thì cũng phải nhận lãnh.

Đó là logic nhân quả. Còn xét về việc quản trị 1 đất nước, không bao giờ có chuyện để cho 1 lực lượng lớn có tư tưởng chống phá (hoặc có nguy cơ gây bất ổn) tồn tại mà không có biện pháp. Chưa kể đến hoàn cảnh đặc biệt của Việt Nam sau 1975, nếu ngày đó mà không đưa họ đi cải tạo thì VN còn loạn nữa, chẳng đủ sức đâu mà đánh Ponpot với TQ.

Sau khi thống nhất đất nước Việt Nam không phải "lưỡng đầu thọ địch" mà là "tứ đầu thọ địch". Ở biên giới Tây Nam quân Ponpot quấy nhiễu (1977, 1978), ở biên giới Tây Bắc quân TQ xâm lấn (1979), trong nước thì Fulro rồi Hoàng Cơ Minh cùng tàn dư VNCH âm mưu "phục quốc", kinh tế thì cấm vận tứ bề. Ngày đó không đưa những người từng phục vụ cho chế độ cũ (VNCH) vào quản chế thì có lẽ đến bây giờ đất nước còn chưa yên tiếng súng.

"Thuyền nhân" họ ra đi vì tự họ muốn, không ai ép buộc cả, một nơi nào đó giàu có hơn vẫy gọi họ, họ đi. Tôi chẳng than khóc cho họ, những người đã rời bỏ đất nước trong khó khăn. Ai muốn đi thì đi, điều đó tốt, đất nước này, dân tộc này vẫn trường tồn mà không cần họ.

Ấy thế mà tôi thấy nhiều người cố trốn tránh khi bị nhắc đến vấn đề ấy, đó là sự thỏa hiệp. Với tôi thì ngay cả bây giờ nếu đem gom hết các "anh chị em dâm chủ" đi cải tạo, quản chế, tôi ủng hộ 2 tay, ngay và luôn, vì như thế đất nước yên bình lắm, cũng bớt đi được vài cá thể ăn hại.

Hòa giải, hòa hợp?

Điều ngu xuẩn nhất mà tôi từng đọc thấy là việc những kẻ bán nước thua cuộc lại ra điều kiện hòa giải. Logic trong việc hòa giải xưa nay chỉ có 3: Một là hai bên đánh nhau chưa phân thắng bại hoặc chưa thấy rõ thắng bại mà không muốn tiếp tục cuộc chiến nên hòa giải, hai là bên chính nghĩa chia bàn tay tha thứ ra với bên lầm lỡ, ba là bên lầm lỡ biết hối lỗi mong quay lại con đường sáng. 

Chưa thấy ở đâu mà những kẻ tàn dư bán nước thua cuộc 40 năm sau còn đòi ra điều kiện để được hòa giải. Việc này nên được ghi vào sách, mục "những câu chuyện đếch thể tin nổi" mới đúng. 

Sau 1975, nhiều người Việt xuất ngoại, nhưng người còn tấm lòng với đất nước họ lo làm ăn, khi trở nên khá giả họ đã âm thầm trở về mà không cần đợi nhà nước ra chính sách hòa giải, hòa hợp. Còn cũng có 1 bộ phận chống Cộng cực đoan (CCCĐ), ảo tưởng phục quốc cứ suốt ngày biểu tình chống phá.

Bọn CCCĐ, tôi nói thật, toàn khố rách áo ôm, ăn rồi ngồi không hưởng trợ cấp mấy trăm quen ấy mà, suốt ngày đi biểu tình thì thời gian đâu là mà việc kiếm tiền. Đám lười lao động này thì có hòa giải cũng chả góp sức được gì cho đất nước đâu. 

Hết gửi thỉnh nguyện thư lại trình đạo luật này nọ chống lại đất nước thì ai hòa giải cho nổi. Nói chuyện thỏa hiệp với chúng nó để không vui trong ngày vui thống nhất là chuyện không thể nào. Không thể.

Tôi cứ vui ngày vui lớn, cứ gọi 30/4 là đại thắng mua xuân, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Sự thật nó vậy, không bao giờ được thỏa hiệp. Cũng như bộ ngoại giao kiên quyết phản đối đạo luật bẩn thỉu của Canada thôi.

HẾT!

30/4 năm sau lại tiếp.

3 comments: