Monday, July 28, 2014

MUỐN TỰ DO HÃY HỌC CÁC TÔN TRỌNG



Tự do là khát vọng ngàn đời của nhân loại, thuở hồng hoang, khi con người còn bị thiên nhiên kìm hãm, họ khát khao chinh phục để nhận thức đá, nước, gió, lửa ... các đại dương, những ngọn núi cao, những tầng mây và chiều sâu của lòng đất ... . Tiến thêm một bậc nữa, chính con người lại kìm hãm con người, kẻ mạnh áp đặt và cướp đoạt những điều hiển nhiên của kẻ yếu, chủ nô cướp quyền làm người của nô lệ, nước lớn cướp quyền tự chủ của nước yếu ... thì con người đấu tranh đòi tự do cho dân tộc, cho đất nước, đòi quyền sống, quyền làm người. Rồi khi mà chế độ chiếm hữu nô lệ, chế độ phong kiến, thời kỳ tích lũy tư bản man rợ sụp đổ, các nước thuộc địa đứng lên giành quyền độc lập tự chủ, các quyền cơ bản của con người được đảm bảo ... thì con người lại đấu tranh để có được quyền tự do ngôn luận, quyền tự do tôn giáo, tự do báo chí ... . Như vậy, theo thời gian, cùng với sự phát triển của xã hội, con người luôn muốn đi đến tận cùng và tột bậc của tự do.

Bác Hồ từng nói : "Không có gì quý hơn độc lập tự do", rồi ngay dưới quốc hiệu của mình chúng ta vấn thường viết "độc lập, tự do, hạnh phúc", rõ ràng rằng "tự do" là một điều có giá trị to lớn mà khó có gì so sánh được. Tự do là bước phát triển cao hơn của độc lập và là tiền tố của hạnh phúc, muốn tự do phải có độc lập, muốn hạnh phúc phải có tự do. Đấu tranh để có được tự do là điều chính đáng, không chỉ chính đáng mà đó được xem là lý tưởng của đời người, những con người với lý tưởng đấu tranh cho tự do đã trở nên vĩ đại, như Che, như Gandhi, Mandela, Luther King hay Bác Hồ của chúng ta.

Tuy nhiên, cũng như bất kỳ một khái niệm nào khác, tự do cũng có hai mặt, và cũng như bất kỳ mọi khái niệm khác, tự do cũng cần được đặt trong mỗi liên hệ biện chứng với những điều khác nữa. Tự do, hiểu cùng tột ngữ nghĩa là giải phóng ra khỏi các ràng buộc, nhưng trong một thế giới hữu cơ, nơi mà mọi thứ liên kết và tương tác lẫn nhau thì ràng buộc là điều không thể tránh khỏi. Tự do tương tác như thế nào, biểu hiện hai mặt tích cực, tiêu cực ra sao đối với sự phát triển xã hội là câu hỏi lớn cần được trả lời và câu hỏi quan trọng nhất là "tự do thế nào để có hạnh phúc?", vì suy cho cùng đích đến của nhân loại luôn là hạnh phúc.

Bấy lâu nay, nhiều những người ở Việt Nam như Cù Huy Hà Vũ, Bùi Hằng, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung ... thường nhân danh "đấu tranh cho tự do" để chống phá nhà nước Việt Nam bằng cách xuyên tạc, bóp méo sự thật lịch sử và hiện tại, đó có phải là tự do đích thực? Hay như mới gần đây, sau vụ rơi máy bay thảm khốc ở Ukraine, một cuộc điều tra chưa hề được mở ra, nhưng nhiều tờ báo ở Việt Nam không biết cố tình hay vô ý mà đưa tin lại từ các hàng tin phương Tây vội vàng quy kết thủ phạm của vụ MH17 chính là quân ly khai ở Ukraine và Nga, một nhà báo khi nhận phản hồi của độc giả đã trả lời rằng đó là "tự do báo chí". Kết tội khi chưa điều tra liệu có phải là "tự do"?

Tự do là một khái niệm đậm tính nhân văn, vì vậy, tự do đích thực là khi nó thể hiện cao nhất sự văn minh. Trên cơ sở đó, tự do có thể chia làm hai loại, cũng chính là hai mặt tốt xấu của tự do, đó là "tự do hoang dại" và "tự do có văn minh". Tự do hoang dại, là thái cực của việc đặt tự do ra riêng rẽ tách biệt, ở đó tự do là không có bất kỳ ràng buộc nào, mỗi chủ thể có thể làm bất cứ điều gì, nhấn mạnh lại là bất cứ điều gì, kể cả giết người, buôn ma túy, trong đó xuyên tạc, bóp méo sự thật dĩ nhiên cũng là "tự do". Ngược lại, tự do có văn minh là tự do được đặt trong mối liên hệ biện chứng với tất cả các chủ thể, ở đó tự do được xây dựng trên cơ sở sự tôn trọng, xã hội tôn trọng tự do cá nhân, cá nhân tôn trọng cá nhân khác, tôn trọng xã hội và con người phải tôn trọng thiên nhiên. Hay nói một cách công thức thì "tự do có văn minh" nghĩa là lợi ích chính đáng của bạn cần được đảm bảo và bạn có một phần trách nhiệm để đảm bảo lợi ích chính đáng của người khác, bạn có quyền tự do nêu lên chính kiến của mình và bạn phải tôn trọng quyền nêu lên chính kiến của người khác, bạn có quyền theo hoặc không theo tôn giáo này và bạn phải tôn trọng quyền theo hay không theo tôn giáo khác của người khác ...

Văn minh nhân loại phát triển ở mức cao nhất, chính là khi sự tôn trọng được biểu hiện rõ nét nhất, ngay chính việc đấu tranh cho tự do cũng chính là đấu tranh để có được sự tôn trọng, việc đó diễn ra xuyên suốt lịch sử nhân loại, con người đấu tranh để các quyền của mình được tôn trọng, đấu tranh để các lợi ích chính đáng của mình được tôn trọng, đấu tranh để các đạo lý được tôn trọng, để sự thật được tôn trọng. Như vậy, sẽ thật là "phản tự do" nếu bạn đòi hỏi người khác tôn trọng tự do của bạn nhưng bạn lại xâm hại tự do, lợi ích chính đáng của người khác, xâm hại lợi ích cộng đồng, dân tộc, đất nước ... . Bởi vì tôn trọng là sự tương tác hai chiều, nếu chỉ có một chiều nó sẽ tạo ra sự khiên cưỡng, khi một cá nhân, một thế lực đòi hỏi được tôn trọng nhưng lại xâm hại lợi ích của người khác, những người bị xâm hại dĩ nhiên đã bị mất một phần sự tư do, đó chính là sự khiên cưỡng. Nhân loại đã vật lộn rất lâu với sự khiên cưỡng đó và sẽ còn phải vật lộn rất lâu nữa nếu con người cứ hướng về tự do mà không học được sự tôn trọng.

Ngày nay, khi thiên nhiên, môi trường bắt đầu lên tiếng sau hàng thế kỷ bị con người tra tấn thì hàng ngàn các cuộc hội nghị, hội thảo, chương trình, chiến dịch đã được triển khai để dạy cho con người cách tôn trọng thiên nhiên, tôn trọng môi trường. Đó là biểu hiện của tự do có văn minh, bởi con người có liên hệ không thể tách rời với tự nhiên nên con người không thể tự do khai thác hủy hoại thiên nhiên một cách "hoang dại" như thể tự nhiên sinh ra là để phục vụ con người, mà ngược lại con người phải cùng chung sống, có khai thác phải có làm xanh sạch đẹp ... . Cá nhân đối với xã hội cũng vậy, cần có sự tôn trọng hai chiều, tự do cá nhân được đảm bảo thì cá nhân phải góp mình vào lợi ích cộng đồng, tôn trọng các giá trị nhân văn như sự thật, các đạo lý ...

Việc nhiều người nhân danh "đấu tranh cho tự do", hô hào "tự do ngôn luận" hay "tự do, dân chủ, nhân quyền" ... nhưng khi hành động lại thường dùng những thủ đoạn bóp méo, xuyên tạc, bịa đặt, hoặc đòi hòi các quyền một cách vô lối, thực chất là việc làm "phản tự do". Điển hình như chuyện một cô sinh viên theo lời dụ dỗ của bọn xấu đi rải truyền đơn có nội dung chống phá nhà nước, được những nhà “đấu tranh tự do” tôn vinh làm “anh thư, liệt nữ” mấy năm trước. Nhà nước là một chủ thể trong xã hội, được pháp luật bảo hộ, có những lợi ích chính đáng cần được tôn trọng và bảo vệ, việc xúi giục, cổ súy hay có những hành động chống phá nhà nước không thể được xem là một trong các quyền tự do được, lại càng không thể nhân danh “đấu tranh tự do”. Sự “phản tự do” ấy được phản ánh sinh động và rõ nét, khi một số phần tử, với hành trang “Tuyên bố 258”, hết đến đại sứ quán Thụy Sỹ rồi lại đi qua tận Thụy Sỹ để vu cáo chính quyền, họ kêu gọi Thụy Sỹ gây áp lực để buộc cơ quan lập pháp Việt Nam bỏ điều 258 ra khỏi bộ luật hình sự. Trước hết, trên tinh thần tự do, tôn trọng lẫn nhau thì không nước nào được quyền can thiệp vào công việc nội bộ của nước nào cả, hiến chương Liên Hợp Quốc ghi rõ điều đó, việc công dân nước này, kêu gọi nước khác can thiệp vào nước mình là điều không thể chấp nhận được. Thêm vào đó, điều 258 của bộ luật hình sự, là một điều luật hết sức văn minh, được xây dưng trên nguyên tắc vàng của sự tôn trọng, hầu hết các nước trên thế giới đều có những điều luật tương tự, đáng kể nhất là ở Mỹ và Đức là hai nước có nền lập pháp tiên tiến nhất.

Rồi việc, một số cộng đồng tôn giáo, lợi dụng quyền tự do tôn giáo, lợi dụng sức ép tôn giáo, lợi dụng sự mềm mỏng của nhà nước trong vấn đề tôn giáo, mà từ việc đòi đất vô lối, đến có hành vi làm loạn, xúi dục làm loạn, điều đó không chỉ đi ngược lại những điều răn của kinh sách mà cũng đi ngược lại tinh thần tự do vậy. Điểm qua các vụ nổi cộm như vụ của giáo xứ Thái Hà ở Hà Nội, hay giáo xứ Nghi Lộc trong thời gian qua, điểm chung đều cho thấy họ hành xử trên tinh thần bất chấp thay vì tôn trọng lẫn nhau. Họ đòi đất (cho Vatican), phần đất mà họ cho rằng trong lịch sử chính quyền cai trị của thực dân Pháp đã chia cho họ, nếu nói về lịch sử thì xa xưa nữa, những phần đất ấy đều có chủ khác, huống chi ở Việt Nam đất đai là sở hữu của dân Việt Nam làm gì có đất nào của Vatican, làm gì có đất nào hợp pháp vì được chính quyền cai trị của thực dân xâm lược chia cho.

Gần đây một số nhà báo đòi hỏi "tự do báo chí" nhưng trong công tác đưa tin lại thiếu trách nhiệm, khẳng định khi chưa thể khẳng định, nói hai, ba trong khi sự thật là một, viết B, C trong khi điều cần thiết là A, thì thực chất cũng là việc làm "phản tự do" vậy. Mới đây thôi khi một nhà báo Nga - Dmitri Kosyrev - có bài "Những thỏa thuận giữa Moskva và Bắc Kinh tốt hơn mọi thông báo” đăng trên trang điện tử RIA Novosti ngày 19/5/2014, đã gây phẫn nộ trong dư luận ở VN, Nga & những hệ lụy về ngoại giao như thế nào chúng ta đều biết, đó là bài học nhãn tiền về việc không tôn trọng sự thật. Việc các nhà báo và các trang mạng đua nhau đưa tin (dịch từ báo phương Tây) về vụ việc của máy bay MH17 trong đó cố tình quy tội cho Nga và quân ly khai ở Ukraine khi mà chưa có một cuộc điều tra nào được mở, chưa có một kết luận điều tra nào được đưa ra, thì không thể gọi là tôn trọng sự thật được, kết tội khi chưa thể kết tội không thể gọi là tự do báo chí được.

Tự do là một khái niệm đẹp, việc lấy những điều tốt đẹp để làm lá chắn cho những điều xằng bậy vốn là thủ thuật không còn mới mẻ gì, thậm chí quá cũ mòn, và thường thì cuối cùng nó cũng chẳng mang lại kết quả gì cả. Tự do, tự do báo chí, là những điều chính đáng, thực hiện nó một cách đàng hoàng chính là con đường ngắn nhất để có được nó, đi đường vòng với những điều xằng bậy chỉ làm bạn xa rời hơn những điều bạn muốn, những ý niệm tốt đẹp mà bạn gieo trồng. Muốn tự do hãy học cách tôn trọng.

Wednesday, July 16, 2014

[Truyện Viễn Tưởng] HẢI CHIẾN HOÀNG SA 2041 - Part 9 (cuối)

Chớm bão, gió lùa mạnh, mưa nặng hạt, ở góc tối của "nhà lao", những đồng đội của Đỗ Cường kết với nhau thành một chiếu cầu thang, người này đứng lên vai người kia, người kia nắm chắc tay người đối diện.

Đỗ Cường cùng hai người khác, lấy đà nhảy lên cầu thang bay qua bên kia tường thép gai.

"Bịch" "Bịch" "Bịch" . Cả ba tiếp đất gọn gàng.

Khom người lại, di chuyển  bào bụi cây để tránh ánh đèn pha sáng lóa đang chạy đi chạy lại, Đỗ Cường thì thầm với Tùng và Hào:

- Anh ước lượng rồi, bây giờ chúng di chuyển theo bờ biển, khoảng 3 dặm thì tới khoảng cách có thể khởi động máy.

- Kế hoạch sao anh?

- Di chuyển cùng nhau, nếu bị phát hiện, chia làm 3 hướng, chạy thật nhanh và khởi động máy, sau đó thì ...

- Cùng lắm là chết thôi, hai trăm người chúng ta, từ khi nhận nhiệm vụ đã xác định thế rồi còn gì.

- Được. Đi thôi.

Bỗng nhiên Đỗ Cường thấy lạnh ở gáy, có gì đó bằng kim loại đang chĩa vào anh. Bằng động tác nhanh nhẹn, anh rút người quay lại túm lấy nó ...

"Suỵt". Kẻ vận đồ đen phía sau đưa ngón tay lên môi ra hiệu.

- Chúng tôi lên đảo giải cứu các đồng chí.

- Bằng cách nào? Đỗ Cường định thần rồi hỏi lại

- Tàu ngầm.

- Như thế bứt dây động rừng, với cả nhiệm vụ còn chưa hoàn thành.

- Anh có ý gì khác không?

- Bây giờ các anh đưa cậu Tùng đây tiếp cận với những tàu cá mà chúng tôi đưa tới đảo này, còn chúng tôi chỉ cần một cái kìm là đủ, anh em đây đều là lính đặc công có thể tự lo liệu.

- Sau đó thì sao?

- Không gì cả, có thể coi chúng tôi là quân đổ bộ. Không có thời gian nấn ná đâu, các đồng chí đi đi.

* * *

Gió điên cuồng, biển gào thét theo gió, tàu của Hoàng chao đảo khi bắt đầu đi vào vùng bão. Gió muốn lôi người xuống biển, mưa xối rát mặt mày:

- Di chuyển theo chiều gió, mở vòng tròn lớn rồi nhỏ dần vào mắt bão

- Rõ.

Sóng đội tàu lên rồi ném xuống, sét đánh ngan trời hù dọa, mây đen ngòm vần vũ ngay trên đầu.

- Bẻ lái sang phải 20 độ

- Rõ

Hoàng bấu chặt tay, môi mím lại, cố giữ chân mình đứng vững, quân áo ướt sũng vẫn phần phật muốn rách toạc, tóc anh muốn bay khỏi đầu.

- Giảm tốc độ, nếu không chúng ta bị hất tung mất

- Rõ.

Từ xa, một trụ nước xoáy lớn cao vút lên trời, nó di chuyển như một gã say, thân hình ưỡn ẹo, bước chân đánh võng.

- Vòi rồng, có vòi rồng thưa thuyền trưởng.

- Bình tĩnh, giảm tốc độ, chuẩn bị động cơ phản lực

- Rõ

Vòi rồng ngày càng tiến sát gần, trường lực hút của nó bắt đầu lan tới tàu của Hoàng.

- Tính được chu kỳ của nó chưa?

- Rồi thưa thuyền trưởng, khoảng cách là 200 mét, khi đến vị trí của chung ta nó sẽ đánh sang bên phải.

- Được, cho tàu đổi hướng, khởi động động cơ phản lực phụ.

- Rõ.

Tàu của Hoàng tăng tốc di chuyển về bên trái. Vòi rồng đi qua, mọi thứ bình yên trở lại, dĩ nhiên nếu coi gió giật, mưa lớn, sóng dữ là bình yên, dù sao còn đỡ hơn vòi rồng, Hoàng nghĩ thế.

- Đến lúc rồi, đổi hướng tàu ngay

- Rõ.

Bình yên thực sự, đó là mắt bão

- Giữ tốc độ bằng với tốc độ của bão

- Vâng thưa thuyền trưởng.

* * *

- Các cậu, bão đã đã vào Hoàng Sa, thời khắc của chúng ta sắp đến rồi.

- Hoan hô, chúng ta sắp bay, sắp ném bom rồi lượn lờ trên trời Hoàng Sa.

- Các chàng trai trẻ, chúng ta sắp bước vào một nhiệm vụ nguy hiểm, có lẽ các bạn sẽ nghĩ nhiệm vụ của tôi đã kết thúc, đào tạo các bạn, lên kế hoạch đưa các bạn đến đây, thế là đủ.

- ...

- Có lẽ cấp trên sẽ nghĩ, tôi quá quan trọng để mạo hiểm, tôi cần cho những kế hoạch khác nữa, Trường Sa chẳng hạn.

- ...

- Nhưng không, tôi sẽ bay cùng các bạn, sẽ chiến đấu cùng các bạn.

- Hoan hô thầy, hoan hô thiếu tá.

Tràng pháo tay bắt đầu nổ ra, rồi vang dài.

- Các bạn biết tại sao không?

- Tại sao?

- Vì tôi cũng đôi mươi như các bạn. ... Chỉ là có thêm hơn 20 năm kinh nghiệm mà thôi. Không được bay trên đầu kẻ thù, tôi sẽ buồn tủi mà chết mất.

Tiếng cười vang trên tàu, giữa lòng biển đông. Những người lính cười, trước khi ra trận.

* * *

Tùng khởi động máy nhiễu sóng, hệ thống ra đa bị vô hiệu hóa. Tiếng súng đầu tiên thuộc về tàu của Hoàng, quân ta áp sát và đổ bộ lên các đảo ở phía Đông Hoàng Sa. Ở phía Tây Hoàng Sa, đang đối mặt với Hải Quân và Cảnh Sát Biển Việt Nam, nghe được tin ấy, Hải Quân Trung Quốc bắt đầu rối loạn.

Bão đi qua, đội tiêm kích chia làm hai nhóm, một nhóm hạ hết các tàu chiến, nhóm kia ném bom hạ các cứ điểm trên đảo. Đỗ Cường và Tiến Minh chỉ huy anh em chiếm được nhà lao, dùng đó làm căn cứ tạm thời.

Từ căn cứ hải quân Trung Quốc, lệnh  khai hỏa được truyền đi, nhưng tên lửa và báy bay của chúng đều bị đánh chặn một cách ngoạn mục, chỉ có Sùng Lãm và Lộc Tục biết họ đã làm gì với số tên lửa và máy bay đó, người ta gọi đó là "thiết bị định vị", rồi thì "công nghệ bán dẫn dẻo", dù thế nào thì nó cũng giúp tên lửa của ta săn được mục tiêu di động mà không cần ra đa.

Nguyên Hương xông pha, chứng kiến và ghi lại toàn bộ cuộc chiến với sự tháp tùng của Tuấn. Đã có những hi sinh, mất mát, nhưng đó là một trận chiến lịch sử.

Ngày 2-9 - 2041, Việt Nam hoàn toàn kiểm soát Hoàng Sa. "Kế hoạch Z" thành công mỹ mãn, chỉ có sự xuất hiện của Nguyên Hương là không được lường trước.

* * *

Tại bộ chỉ huy:

- Tư lệnh sẽ làm gì trong kì nghỉ phép sắp tới.

- Tôi sẽ dành thời gian để suy nghĩ về việc quân của Trung Quốc ở Trường Sa đang bị cô lập.

(Hết)


Monday, July 14, 2014

[Truyện Viễn Tưởng] HẢI CHIẾN HOÀNG SA 2041 - Part 8

Tất cả đã được lệnh sẵn sàng.

- Bão đi đúng vào hướng chúng ta phải di chuyển, đây là một trở ngại lớn.

- Nếu theo sau bão với khoảng cách an toàn thì sao?

- Có lẽ chỉ còn cách ấy.

Hoàng suy tư, tưởng như đầu óc anh đang ở nơi nào đó, có thể bất kỳ nơi nào, nhưng không giống như đang trong một cuộc họp khẩn về kế hoạch tác chiến.

- Mắt bão thì sao? - Cuối cùng anh cũng lên tiếng -

- Đồng chí có ý gì?

- Ta có thể di chuyển trong và theo mắt bão

- Nhưng bão đã đi qua chúng ta, nếu xuyên vào mắt bão hậu quả là khó lường, chúng ta phải chắc chắn không thể phó thác được.

- Nếu có thể di chuyển trong và theo mắt bão thì tính bất ngờ sẽ rất cao.

- Gió xoáy theo hướng nào?

- Cùng chiều kim đồng hồ.

- Được rồi - Hoàng quả quyết - chúng ta chỉ có một cơ hội, và chúng ta cần nắm bắt, chờ dợi có thể khiến cơ hội trôi qua. Chúng ta muốn chắc chắn, chúng ta cũng cần tính bất ngờ, vì vậy chúng ta sẽ làm cả hai.

- Ý đồng chí là chia quân?

- Phải, tàu của tôi sẽ di chuyển vào mắt bão. Các tàu còn lại di chuyển cách bão khoảng cách an toàn.

- Tán thành!

- Tán thành!

* * *

- Phía Việt Nam các tàu chiến đã khỏi hành từ Đà Nẵng hướng ra Tây Sa, có lẽ chúng ta cần tăng thêm chi viện - Sùng Lãm báo cáo và đề nghị -

- Họ có những gì?

- 10 tàu cỡ nhỏ, cơ động nhưng hỏa lực yếu.

- Điều thêm năm tàu chi viện.

- Có lẽ chúng ta cần nhiều hơn, bão đang tiến về Tây Sa, nếu có chuyện thì không quân khó lòng tác chiến.

- Được. Các hướng khác gì khả nghi không?

- Tàu chiến của họ ở Phillipin, có lẽ không di chuyển được vì bão nên tạm thời chưa có vấn đề, các tàu vận tải từ Nam Sa về Đà Nẵng thì vô hại, không quân của họ không có động tĩnh gì.

- Tiếp tục theo dõi tình hình, Việt Nam đưa tàu chiến ra không phải vấn đề đơn giản đâu.

- Rõ thưa chỉ huy.

* * *

Bốn tàu vận tải đã khởi hành về Đà Nẵng, sự hi sinh của Hiển không chỉ rúng động người dân trên đất liền, những phi công tiêm kích trẻ thấy trong lòng sục sôi, họ nhấp nhổm không yên.

- Thiếu tá, khi nào thì chúng ta xuất kích.

- Chưa phải lúc này đâu?

- Vậy phải đợi đến lúc nào?

- Khi bão tan và phát súng đầu tiên được bắn.

- ...

- Có ai ở đây nghe chuyện về 4 tướng của Đinh Tiên Hoàng là Đinh Thiết, Cao Sơn, Nguyễn Bồ, Nguyễn Phục chưa?

- Chuyện thế nào thưa thiếu tá?

- Trong trận phản kích quân Nguyễn Siêu, Đinh Thiết trúng tên mà chết, Cao Sơn, Nguyễn Phục, Nguyễn Bồ vì tức giận mà đem quân đuổi đánh lấn qua đất của Nguyễn Siêu rồi bị trúng phục kích mà chết cả, dù trước đó Đinh Bộ Lĩnh đã dặn dò rằng chỉ truy đuổi đến hết đất Đăng Châu không được đánh lán qua Tây Phù Liệt. Sau trận đó, các tướng khác đều nóng lòng báo thù, Đinh Bộ Lĩnh nói với Nguyễn Bặc rằng: Ta biết ngươi cũng như Đinh Điền  rất nóng lòng báo thù, nhưng ta xem Nguyễn Hiền không phải là kẻ vừa, bên hắn sợ ta báo thù tất hiến kế bày mai phục khắp nơi, nay ta vì giận mà tiến quân khác nào đem quân mà nướng, đó là bài học của Nguyễn Bồ vậy, lỡ như ta mất một trong số các ngươi hay Đinh Điền hay Trịnh Tú, ta biết làm sao.

- Sau đó thì thế nào?

- Đinh Bộ Lĩnh đợi đến mùa bão, khi bão đi qua, hệ thống phóng thủ của Nguyễn Siêu, Nguyễn Hiền rời rạc thì chia quân thành hai ngã mà đánh, trận đó Nguyễn Bặc, Đinh Điền lập công to.

- Bão sắp đi qua rồi.

- Phải, không lâu nữa đâu.

* * *

Trời hãy còn sớm, lạnh se se, gió mơn man mặt nước lùa từng con sóng nhỏ đến vuốt ve bờ. Biển mênh mông xanh biếc, biển trong lành không che đậy, mặt trời lú dần đội biển đi lên. Những tia nắng sớm nhảy múa theo từng lớp sóng rồi tô hồng lên bờ cát, lên mắt ai.

Cát còn ngái ngủ, sóng lay vai, cát dậy vươn mình. Yêu ai mà cát in từng dấu, hay thầm se duyên cho ai mà cát hằn những bước sánh đôi.

Hương nắm tay đi bên Hiển trong sớm mùa thu ấy, mùa thu cuối cùng của tuổi học trò, buổi cuối cùng hai đứa bên nhau.

"Chông chênh đi giữa hai nàng biển
Biển là em, biển nữa cũng là em"

Hiển khẽ đọc câu thơ rồi đưa tay vuốt tóc Hương, Hương mỉn cười như nụ sen e ấp:

- Em là biển, vậy anh sẽ là gì?

- Anh là cảnh sát biển, lang thang bên em và bảo vệ em.

Má Hương ửng hồng, nhún chân hôn lên má Hiển, Hương chạy, Hiển chạy, hai đứa rướt đuổi nhau bên biển dưới nắng mai trong tiếng cười hạnh phúc.

Thời gian qua đi, Hiển là cảnh sát biển, còn Hương, lòng cô đã không bao la như biển để Hiển đi về.

- Hiển ơi, em sai rồi, em sai rồi ...

Nguyên Hương giật mình tỉnh dậy, nước mắt cô giàn dụa.

- Cậu ngất đi trọn một ngày rồi đấy - Tuấn ôn tồn nói, gương mặt anh hốc hác thấy rõ-

"Đề nghị các tàu cảnh sát biển rút lại phía sau các tàu hải quân, giữ khoảng cách 23 hải lý với Hoàng Sa"

* * *

Trên soái hạm HQ 10241, đại tá Khanh chỉ huy 10 tàu chiến tiến từ Đà Nẵng ra Hoàng Sa.

- Giữ khoảng cách 20 hải lý, khi thấy tàu chi viện của Trung Quốc thì rút dần.

- Rõ, thưa đại tá ... nhưng, đại tá có thể giải thích về mệnh lệnh đó được không?

- Thu hút sự tập trung của tàu địch, và kéo chúng ra xa Hoàng Sa, trong khi đợi giải cứu người và phát súng đầu tiên ở phía Đông.

- Kế hoạch giải cứu như thế nào?

- Các cậu Dương, Bắc, Sơn, Phước, Nam đi theo tôi.

Đại tá Khanh dân người xuống hầm nhỏ bên trong tàu.

- Thứ này là gì vậy đại tá?

- Các cậu có thể gọi là ô tô lặn.

- Ô tô lặn à?

- Nó được thử nghiệm lần đầu năm 2014 với tên gọi Trường Sa, là tàu ngầm đầu tiên Việt Nam chế tạo được, về sau được nghiên cứu bí mật. Bây giờ như các cậu thấy đấy, nhỏ gọn, dễ sử dụng như một chiếc ô tô và không có tên trong từ điển của bất kỳ loại rada nào.

- Tuyệt quá, chúng ta có bao nhiêu chiếc vậy?

- Ở đây có 5 chiếc, vài trăm chiếc ở đâu đó nữa. Nhưng có một thông tin buồn ...

- Là gì vậy đại tá?

- Nó không mang theo vũ khí, bù lại thì tốc độ kinh hồn khi chạy trốn. Các cậu có 5 tiếng để làm quen với nó trên máy tập, sau đó hãy cùng nhau lên kế hoạch giải cứu.

- Rõ !

(còn tiếp)