Showing posts with label CHỬI ĐỜI (kiếm hiệp Style). Show all posts
Showing posts with label CHỬI ĐỜI (kiếm hiệp Style). Show all posts

Friday, November 21, 2014

Bạo Khổ Luân Hồi Kỳ Án.


Đêm Sài Châu, đêm rất lạnh, hắc y nhân độc bước trên quanh co những con dốc dài thẳm, đèn heo hắt xa mờ, trăng heo hắt xa mờ, trăng lần vào mây, mây trôi, trôi mãi. 

Khi mặt trời chưa buông, núi đồi liền nhau hùng vĩ, đất trời bao la, con người cũng thấy cảm khái, còn đêm về, màn tối lấp đầy thung lũng, để những con đường cô quạnh bé nhỏ, bé nhỏ dần, lúc đấy hồn người tòan là cô liêu, phiêu tịch. Sài Châu là thế.

Hắc y nhân cứ thế mà đi vào trong cô liêu phiêu tịch, bước bộ như trọng như khinh lại như chậm rãi như thoăn thoắt, cơ hồ là cả ngàn nỗi cô liêu, cũng cơ hồ là chả vướng bận gì cả. Đi là đi thế thôi.

Lưng chừng đồi, vệ đường, một khách điếm nhỏ, ánh đèn đỏ lòa phà ra dưới màn sương đêm mỏng, trước cửa khách điếm một đôi nam nữ đang cãi vã:

- Sao nàng nói yêu ta vì những thứ bên trong con người ta cơ mà?

- Nhưng 7 phân là ngoại lệ chàng ơi!

Hắc y nhân vẫn trầm mặc bước qua, như không nghe thấy gì, như không nhìn thấy gì, mục quang vẫn buông hờ về phía trước, bước bộ vẫn như trọng như khinh, thủy chung không chậm, không nhanh. Làm người, vị tất phải lạnh lùng đến vậy?

Con đường lượn qua ngọn đồi nhỏ, dẫn xuống một thung lũng, dưới thung lũng là một rừng trúc, rừng trúc thưa rì rào đẩy xô nhau, ban ngày rừng trúc này tuyệt nhiên quang đãng, ban đêm cũng không hề có hiểm cơ. Nhưng không phải đêm nay. 

Gió xen qua, gió rít lên, trong gió có mùi ám tà, trong đêm dường như có ngàn đôi mắt đa láo liên theo dõi, bỗng “phừng”, đèn đuốc tự đâu nổi lên có trăm ngàn. Một toán người xộc ra vây lấy con đường vốn nhỏ hẹp. Bây giờ, tìm chổ để thở e là còn khó.

Hắc y nhân vẫn rảo bước, tịnh như không cần thở, đám người ấy tịnh cũng không có ý thoái lui. Đao kiếm bắt đầu loảng xoảng sáng lòa. Một tên vận bạch y bước ra, dáng bộ nho nhã thư sinh, không có vẻ gì là kẻ cầm đầu. Nhưng rõ là kẻ cầm đầu, y trỏ kiếm quát:

- Đứng lại. Người biết bọn ta là ai không?

- Đang đêm chắn đường, đao kiếm có đủ, các hạ nếu không phải cướp e rằng chỉ có thể là cha của cướp.

- Biết thế sao không mau đưa ngân lượng?

- Đời ta, bị cướp không ít lần, hôm nay bắt quá thêm lần nữa chẳng hề gì, nhưng nguyên tắc của ta, cứ phải hỏi hai câu, trả lời đặng ắt tự nguyện mà giao nộp. 

- Ta rất thích những kẻ có nguyên tắc, hỏi đi!

- Vì sao các hạ lại vào rừng làm đại đạo?

- Nói người biết ta đây vốn thập niên đèn sách, Thám Hoa khoa bảng tên ta có mặt, nhưng bởi hình luật thời nay quá lỏng lẻo, ta đây sinh chán ngán mà hôm nay có ở đây nói chuyện với người.

- Các hạ chán ngán vì hình luật lỏng lẻo, nên tự thân không coi hình luật ra gì. Vậy câu thứ hai, cho tại hạ hỏi con vịt và quả trứng vịt cái nào có trước?

Tên cầm đầu bắt đầu lầm bầm “vịt đẻ ra trứng, trứng nở ra vịt, vịt đó lại đẻ trứng, rồi trứng đó lại nở ra vịt, vịt, trứng, trứng, vịt ...”. Cả đám thuộc hạ cũng ngơ ngẩn lầm rầm theo“vịt, trứng, trứng, vịt ...”.

Lúc chúng đồng ngước mặt lên thì đã không thấy hắc y nhân ở đó, một làn hơi cũng không. Bọn chúng cả thảy đều nhốn nháo, rồi không ai bảo ai chạy toán loạn. Chạy như ma đuổi, căn bản chúng thực nghĩ rằng vừa gặp ma, khinh công như thế bình sinh chưa thấy bao giờ, thứ mà con người chưa thấy ắt chỉ có ma quỷ. 

Hắc y nhân tịnh không phải ma quỷ, chỉ là thứ khinh công đó, trên giang hồ phi Đông Tuyền ra, tuyệt không có người thứ 3 có thể thi triển. Y chỉ không quá 5 bước nhảy đã đáp xuống lưng chừng đồi bên kia. Lại rảo bước, như trọng, như khinh, mục quang thủy chung không ngoái nhìn lại. 

Đến đoạn gần đỉnh đồi, hắc y nhân phắt mình nhảy lên, thân hình như phiêu hốt rồi lăng không hạ xuống trên mỏm đá dài chỉa ra ngoài thung lũng đầy ngạo nghễ, y đưa mắt nhìn xa xăm, gương mặt trước sau tịnh không biết buồn hay vui, chỉ tạm gọi như là vô tâm đối cảnh.

Gió thổi qua, gió lạnh buốt, gió phần phật, áo của hắc y nhân phần phật tung bay, tóc của y đại khái là cũng theo chiều gió thổi, cảnh tượng hư ảo ấy khó mà không khiến người ta xao động. 

Nam nhân ấy mới phi phàm làm sao, dù chỉ mới nhìn qua tướng mạo, thấp thoáng dưới bóng trăng nhạt nhòa. 

- Đông Tuyền huynh!

Bỗng một thanh âm vang lên từ phía sau lưng hắc y nhân, thanh âm đầy khỏe khoắn, tiếp đó một kẻ vận cẩm y bước tới phía mỏm đá nơi hắc y nhân đang đứng.

Ở đó chỉ có hai người, mỏm đá dẫu ngão nghễ hiếm thấy nhưng vốn dĩ cũng không tên, vậy cái tên “Đông Tuyền” hẳn là gọi Hắc y nhân kia. Trên giang hồ kẻ có tên Đông Tuyền tuyệt không có nhiều, kẻ vừa có tên Đông Tuyền lại vừa có mạo tướng bất phàm tuyệt không có hai.

Đông Tuyền không ứng tiếng quay lại mà vẫn đứng bất động như một bức tượng ngọc.

- Mãn Lâu đệ sao lại tìm đến đây?

Nghe gọi mà không ngoái nhìn, ắt hẳn là nghe tiếng biết người, nếu không là bằng hữu ắt chẳng có được tình thế đó. Đông Tuyền dĩ nhiên bằng hữu khắp bốn phương, bằng hữu có tên Mãn Lâu lại chỉ có một. Đó là Hoa Mãn Lâu, kẻ nổi danh trong giang hồ với biệt tài chỉ ngồi yên một chổ nhưng biết khắp chuyện thiên hạ. 

Hoa Mãn Lâu sau vụ việc tại Trá Dâm Viện của Bùi Hằng, thì từ đó cũng theo Đông Tuyền hành tẩu, nhưng không hiểu sao lại ra tình thế của ngày hôm nay, kẻ độc hành, người đi tìm. 

- Hôm chia tay huynh ở Tịnh Khẩu, đệ ruổi ngựa về hướng Hoa gia trang, nhưng được nửa đường thì xảy ra cớ sự nên quay lại tìm huynh. Tìm huynh với đệ dĩ nhiên không khó.

Đông Tuyền lúc này lại nhảy lên rồi lăng không hạ xuống trước mặt Hoa Mãn Lâu. 

- Đất trời nhỏ hẹp nhưng muốn tìm ta âu chỉ có Mãn Lâu đệ. Nói ta nghe có cớ sự gì?

- Giang hồ loạn lớn rồi. Lúc đệ đi ngang Hội Đô thì thấy một toán người đi ngược lại. . . 
- Là người của Vân Thế Vĩnh phải không?

- Sao huynh biết.

- Cùng lúc tứ đại danh bổ của Vân Thế Vĩnh lên đường hành sự, muốn không biết cũng khó lòng. 

- Chuyện họ lên Mỹ Ảnh Sơn Trang để điều tra đại đệ tử Mỹ Ảnh môn huynh cũng biết rồi à?

- Biết rồi. 

- Biết rồi sao còn đứng đây?

- Ta đợi.

- Đợi ai?

- Đợi đệ.

- Huynh sớm biết đệ sẽ quay lại ư !? Nhưng chờ đợi đâu phải tác phong của huynh?

- Ta còn điều chưa rõ muốn hỏi đệ. Cuồng Phong, đại đệ tử Mỹ Ảnh môn thực sự là người thế nào?

- Mỹ Ảnh môn vốn do Đoàn Nguyên dòng dõi đại tôn sư Đoàn Dự nước Đại Lý lập nên.

- Người này ta có nghe qua, Đoàn Dự khi xưa vào rừng mà tìm được bí kíp, người này cũng từ trong rừng mà luyện thành tài, về sau mua đất mở võ đường khắp nơi nên giang hồ còn lưu truyền cái tên Đoàn Nguyên Đất.

- Đại khái là thế, tinh thần của Mỹ Ảnh môn phái là chống lại ma giáo, chiêu thức lấy đẹp mắt làm trọng. Huynh biết đấy cách đây mấy năm giang hồ rúng động vì nhiều cao thủ võ lâm chánh phái đời trước có dính líu đến ma giáo khiến cho người người chán ghét. Sau đợt đó, chính Mỹ Ảnh môn là lá cờ đầu khơi lại hi vọng cho bá tánh muôn dân, Cuồng Phong, đại đệ tử của Mỹ Ảnh môn vì thế mà được trọng vọng vô cùng. Chính thế việc Vân Thế Vĩnh cho rằng Cuồng Phong có dính líu đến ma giáo làm giang hồ thêm một phen rúng động.

- Phản ứng của võ lâm lần này cụ thể thế nào?

- Họ bảo vệ Cuồng Phong, cho rằng việc Cuồng Phong có qua lại với ma giáo hay không thực không quan trọng. 

- Chuyện thế là rõ rồi.

- Huynh bảo sao?

- Đệ trả lời cho ta 3 lần hai câu hỏi sau thì tự nhìn nhận được. Thứ nhất, vì sao võ lâm lại chán ghét các cao thủ chánh phải đời trước? Thứ hai, phản ứng của võ lâm với vụ việc của cuồng phong ra sao?

Hoa Mãn Lâu vốn đầu óc nhanh nhạy, nhưng không tránh được bị hai câu hỏi đó làm cho lú lẫn, “chán ghét vì dính líu đến ma giáo”, “có qua lại với ma giáo hay không, không quan trọng”. Rốt cục là đầu óc y chả hiểu ra gì cả, định cất tiếng nhờ Đồng Tuyền cắt nghĩa, nhưng chàng ta đã lăng không bay đi được chục trượng rồi. 

Mãn Lâu tịnh không có ý đuổi theo truy hỏi, nhưng chợt nhớ ra khinh công mà Đông Tuyền vừa sử dụng là độc truyền của Hoa gia, biết có dụng ý nên thân pháp cũng chuyển thành ảo ảnh lao đi trong đêm. 

Tầm được hai dặm thì kịp đến, đã thấy Đông Tuyền đứng nhìn chăm chăm vào ngọn thác. Đông Tuyền tịnh không ngoảnh lại, mà cất tiếng:

- Đây là ngọn thác Bạo Khổ Luân Hồi, ngọn thác này có tự bao giờ không ai biết, chỉ biết rằng quanh năm không bao giờ cạn, nước dưới thác cũng không chảy xuôi mà thấm ngược lên rồi lại đổ xuống vì vậy được gọi là Luân Hồi.

- Còn vì sao lại là Bạo Khổ?

- Bởi trong tiếng thác người ta nghe được thanh âm vừa rỉ rên đau đớn vừa khoái lạc man trá, như thể 1 đôi nam nữ kẻ bạo dâm, người khổ dâm đang hành lạc vậy.

- Huynh dẫn đệ đến đây có dụng ý gì?

- Ta biết trong lòng đệ có chổ còn chưa thông. 

- Quả nhiên, không ai hiểu đệ bằng huynh, đệ vốn còn đang bất bình với phương cách điều tra của Vân Thế Vĩnh, nhưng chuyện đó liên quan gì đến cái thác này?

- Có đấy, ta xem thế tình đảo điên, người với người đối nhau có khác gì kẻ khổ dâm đối kẻ bạo dâm, bị đánh đập nhưng lại khoái lạc, hờn trách nhau nhưng cứ tìm đến nhau. Chả thế mà Tưng bà bà, Can Sỹ Sang, Quân Cẩn, Lê Khởi mới có chổ đứng đấy sao, nó cvới chuyện của Vân Thế Vĩnh có khác nhau là mấy. Mà đâu chỉ người với người, tự thân mỗi người cũng tự xung khắc, tự khoái lạc, kẻ miệng nói kim tiền chẳng trọng, nhưng tình nhân vận khổ lại bỏ đi, người than vãn hình luật suy đồi, nhưng tự mình vốn chẳng bỏ hình luật vào đâu. Đệ nói tình thế đó ta can thiệp được sao?

Mãn Lâu như ngộ ra, không nói thêm lời nào chỉ trầm mặc cùng Đông Tuyền nhìn vào dòng thác. 

Núi rừng âm u tịch lặng, bỗng nổi tiếng gầm gừ của loài sói, trăm ngàn con sói, chúng chực chờ sau lưng hai người tự bao giờ, mắt chúng như sao đêm, nanh nhe trắng hếu hãi hùng dưới ánh trăng.

Đông Tuyền tuyệt không ngoảnh lại, Mãn Lâu tịnh cũng không. Đông Tuyền lăng không nhảy qua ngọn thác, Mãn Lâu cũng đồng theo. Hai người cứ thế đi, bước bộ như trọng như khinh, như chậm rãi, như thoăn thoắt, biểu tình trên mặt chẳng rõ buồn vui. 

Để lại bầy sói hoang gầm gừ trong tuyệt vọng, chúng vừa sủa người vừa tru theo tiếng rỉ rên man trá của dòng thác.

Đêm Sài Châu vẫn cô liêu phiêu tịch. 


Tuesday, October 15, 2013

Tam Kiều Kỳ Án (18+)

(lưu ý : Truyện viết nhân chuyện những nhà "dân chủ" Đoan Trang, Phương Uyên, Hoàng Vi tố cáo an ninh hãm hiếp, sàm sỡ họ chỉ bằng mấy tấm hình, Đông Tuyền chỉ là nhân vật tượng trưng, truyện có vài chi tiết 18+ các bạn cân nhắc trước khi đọc)


Khi mặt trời đỏ hỏn như cái bánh rán treo đầu đỉnh núi, cũng là lúc khách điếm Trinh Nữ đông người nhất. Nằm ngay cửa ngõ thành Dương Thịnh, nên người đến trọ quanh năm không ngớt, toàn là thương lái thập phương hoặc người trong giang hồ hành tẩu ngang qua. 

Đương lúc, ồn ả kẻ vào người ra, kẻ nói người cụng ly, kẻ nhồm nhoàm nhai người thư thả rít điếu cày, bỗng đâu một toán người hùng hùng hổ hổ đao kiếm đầy người, đằng đằng sát khí lao vào, chúng chia làm 2 nhóm chạy thành hai hàng rồi lại quây thành một vòng tròn lớn vây quanh bàn của một người. 


Người đó tướng mạo tuấn tú khác thường, tuổi đời hẵng còn trẻ nhưng khí chất thoát tục, chàng ta vận một bộ đồ màu nâu nai nịt gọn gàng, từ lúc vào khách điếm, chỉ lặng lẽ gọi 2 món chay và một bình rượu nếp bình thản ăn uống mà chẳng để ý kế xung quanh, nay đám người kia bặm trợn vây quanh nhưng chàng vẫn coi như không. 


Một tên trong đám ấy nộ khí, băm mạnh kiếm của hắn xuống mặt bàn, lúc này chàng trai trẻ kia mới ngước đầu lên nói : 


- Các huynh đài đây, phải chăng đến tìm tại hạ ? Là muốn cùng tại hạ dùng rượu thưởng trà hay muốn nói chuyện với khoái đao của tại hạ cho khỏa khuây ?


- Đông Tuyền ! Người chớ nhiều lời, tên dâm tặc nhà người hãm hiếp sư tỷ muội của bọn ta là Đoan Trang, Phương Uyên, Hàng ... Hoàng Vi, bọn ta tìm người tận chân trời góc bể, không ngờ người ăn chơi hưởng lạc chốn này, mau theo bọn ta về chịu tội. 


- Này các huynh đài, các huynh nói tại hạ hãm hiếp tỷ muội của các huynh liệu có bằng chứng gì không ?


- Tất nhiên có !


- Vậy mời các huynh trình ra !


- Thứ nhất, bằng chứng chính là lời của 3 muội muội của ta, muội muội của ta nói chỉ có đúng, không có sai. Thứ 2, chúng ta có kiếm thú y nổi danh họa lại tranh làm bằng chứng, người xem ở đây có tranh của cả 3 muội ấy, Hàng ... Hoàng Vi thậm chí còn chẳng mặc quận. Còn nghi ngờ gì nữa, chính ngươi hãm hiếp 3 muội ấy.


- Tại hạ thực chẳng còn lời nào để biện minh, chỉ muốn cho các huynh xem 3 bức họa, đây là ba con ái khuyển của nhà tại hạ, các huynh xem, con thứ 3 thậm chí còn chẳng có lông, chẳng hiểu sao gần đây chúng rủ nhau mang thai, trong số các huynh, ai chịu trách nhiệm ?!


- Ta không có - cả bọn nhón nháo đồng đáp.


- Vậy thì ta chịu rồi.


Nói đến đó, Đông Tuyền với thân pháp mau lẹ nhảy phóc một cái đã đứng ở ngoài cửa khách điếm toan cất bước đi. Đám người kia hoảng hốt quay lại, một tên trỏ kiếm hét lớn:


- Đông Tuyền, người chạy đâu ?

- Tại hạ xưa nay, đến đi vốn chẳng xin phép ai, huynh cản nổi tại hạ sao ?

Lời chưa dứt bóng người đã mất hút, đám người ở lại trố mắt nhốn nháo rồi tức tối bỏ đi ngay sau đó.


Thật là: 

Tố người tà hạnh, mang tranh họa
Khẩu khí hung hăng : Quyết chẳng ngoa
Người mang tranh vẽ ba ái khuyễn
Hỏi tội do ai, nói chẳng ra.


********


Trăng đêm tròn vạnh, bầu trời xa tắp, Đông Tuyền nằm gác chân chữ ngũ trên mái nhà, đầu gối lên 2 tay, chàng nhớ lại chuyện ông Mạnh Tử. 


Chuyện rằng, Mạnh Tử có một người bạn thân, hôm đó Mạnh Tử đến nhà chơi gặp lúc phu thê bạn mình đang mặn nồng ân ái, đương độ cao trào, vợ của người bạn nhìn ra cửa sổ thì thấy Mạnh Tử đứng ngoài trông vào, lấy làm thẹn, người vợ vỗ vai chồng mà rằng:

- Mạnh vào phu quân ơi!
- Uh !
- Phu quân, Mạnh vào !
- Uh !
- Mạnh, Mạnh vào, phu quân ơi !
- Uh ! 
- Phu quân, phu quân ... Mạnh vào ...
- Đệch ! Tạo hết sức rồi, mạnh mạnh cái *beep* ...

Mạnh Tử nghe thế ngỡ bạn chửi mình, cả giận, từ đó chẳng thèm vãng lai tới lui nữa, tình bạn thâm giao vì thế mà biến tan như mây khói.

Đông Tuyền lại nghĩ đến tình thế lúc chiều, khi mà cả đám ô hợp bao vây đòi lấy mạng chàng, chúng tố chàng hãm hiếp tỷ muội chúng là Đoan Trang, Phương Uyên, Hoàng Vi mà ớn lạnh cả người. Cả Đoan Trang, Phương Uyên, Hoàng Vi đều là môn đồ của Dân Chủ Huynh Đệ Hội, toán người ấy chắc hẳn cũng là người phái ấy, Dân Chủ Huynh Đệ Hội xưa nay vốn chẳng làm được gì lợi lạc cho giang hồ đồng đạo, cho bá tánh muôn dân, nhưng chuyện thị phi thì không thể không có mặt vì thế mà nhân sỹ võ lâm rất nhờn ghét, nay dính dáng đến chúng ắt phiền phức to.

Cảm thán rằng : Thế gian này phàm đụng đến nữ nhi đều rắc rồi, ta vốn muốn quên sự đời, ngao du sơn thủy tìm vui mà chẳng được ! Rồi chàng hạ quyết tâm đi tìm sự thật.

********


Nói là làm, sáng hôm sau, Đông Tuyền đã kịp đến kinh thành, chàng tìm đến Hoa Gia Trang, đi thẳng tới thư phòng, vừa tiếp đất ngay bậc thềm đã nghe tiếng: 


- Đông Tuyền huynh hạ cố đến tìm ta đấy sao ?!

- Mãn Lầu tiểu đệ vẫn nhạy bén như xưa, thật đáng khâm phục.

Nói rồi liền đẩy cửa bước vào đặt một cái hộp lên bàn rồi đẩy về phía Hoa Mãn Lâu, số là Hoa Mãn Lâu tuy suốt ngày ở trong Hoa Gia Trang nhưng chuyện thiên hạ không gì là không biết, nguyên tắc của dị nhân nay là " nhất vấn, nhất bảo", hỏi một câu một món bửu bối, Đông Tuyền tuy là bằng hữu cũng không ngoại lệ.


Đoạn Hoa Mãn Lâu vạch hộp ra nhìn vào, miệng vừa cười vừa nói: 


- Một mận, một nướng, một măng, một bình chuối hột, thiên hạ đúng chỉ có huynh mới hiểu ta.

- Vừa mua ở Nhật Tân tửu lầu, còn nóng đấy.
- Huynh muốn hỏi gì ?
- Đoan Trang, Phương Uyên, Hoàng Vi
- Tam Kiều của Dân Chủ Huynh Đệ Hội ?
- Tam Kiều ?
- Đúng, 3 người đó được mệnh danh là Tam Kiều, Đoan Trang tức là Hãm Diện Kiều, có chuyện rằng lúc vừa hạ sanh Trang Thị, mẫu thân cô ta khóc thét tới 3 ngày 3 đêm không ngừng chỉ khi phụ thân cô ta an ủi rằng: "thôi nào phu nhân, nhìn hoài cũng quen thôi" lúc đó mới chịu nín, nhưng độ 10 ngày sau mới dám nhìn lại mặt con.

Trang Thị càng lớn lại càng chứng tỏ mình là phản ví dụ kinh điển của cái đẹp, một đêm thị nằm ngẫm: "ta soi gương tự biết mình vì sao đi tới đâu mọi người lánh xa đến đấy, nhưng làm thân gái cả đời không lãnh nhận lời khen tặng nào của cánh nam nhi thì sống thật uổng, người ta không dám khen ta, hẳn là vì điều luật 258 của triều đình ngăn cấm không cho nói dóc nói láo".


Nghĩ là làm, Trang Thị từ đó ra sức kêu gọi nhân sỹ võ lâm chống lại điều 258 của Triều Đình, nhờ đó mà nổi danh trong giang hồ, gọi là Hãm Diện Kiều.


Phương Uyên, bởi có gương mặt ngây thơ như một chú thỏ non nên được gọi là Đồng Thố Kiều, Uyên trước theo Lâm Bảo Tồn làm việc cho Thiếu Niên Hải Ngoại Lầu, một trong bốn lầu của Thần Địa, về sau vì yêu Phích Lịch Các Chủ Nguyên Kha của Khủng Bố Lầu nên bị người của Thần Địa truy sát, bí thế, Kha nghĩ kế gây nổ để cùng Uyên vào ngục.

Nào ngờ Triều Đình khoan dung, cho Uyên hưởng án treo vô tình chia lìa đôi lứa, Uyên từ đó sinh ra hận Triều Đình thấu gan thấu dạ, ra sức khuyễn mã làm việc cho Dân Chủ Huynh Đệ Hội.


Hoàng Vi thân nữ nhi nhưng tráo trở khôn lường lại có nhan sắc khá mặn mòi nên sau ít năm đã trở thành yếu nhân của Dân Chủ Huynh Đệ Hội, người trong giang hồ gọi ả là Đại Dâm Kiều. 


Thông tin đệ có tóm tắt là như vậy.


- Thế đủ rồi - Đồng Tuyền đáp.


- Đệ có một yêu cầu.


- Nhất cầu nhất bảo - Đông Tuyền nửa đùa nửa thật. 


- Tất nhiên có, đây là thuốc chống nôn do tự tay đệ bào chế - Hoa Mãn Lâu vừa nói vừa lấy từ tay áo ra một bình thuốc - đệ biết lần này huynh đi tất sẽ giáp mặt Hãm Diện Kiều Đoan Trang, bình thuốc này đến lúc đó ắt cần dùng. 


Đông Tuyên khi đó ngửa mặt lên cười rằng: 


Biết Ta giáp mặt Kiều Hãm Diện

Bạn chế dược đơn phòng hiểm nguy.
Thiên hạ rộng lớn, cầu tri kỷ
Đã có Mãn Lâu. chẳng mong gì

Đoạn nhìn qua Hoa Trang Chủ nói: 

- Đệ có sở cầu gì huynh đều toại nguyện cho đệ. 

- Chuyện này đơn giản thôi, không cần huynh lao tâm khổ tứ nhưng hơi trái nguyên tắc của huynh 1 chút.
- Đệ cứ nói.
- Đệ biết, chuyện lần này tất có ẩn tình, huynh xưa nay đâu vì nữ nhân mà vướng bận, nay đệ muốn đi theo để thỏa chí tò mò, và lại đã lâu đệ không ra ngoài, nay có dịp đi cùng huynh còn gì bằng.

Đông Tuyên không đáp, liền thi triển khinh công của Hoa Gia mà đi, Mãn Lâu biết ý cũng vận khí đuổi theo phía sau. 


*******


Khinh công của Hoa Gia là tuyệt kỹ vô nhị trên giang hồ, khi thi triển chỉ thấy ảo ảnh tuyệt không thấy thân pháp, Đông Tuyền, Mãn Lâu kẻ trước người sau đi độ 3 ngày thì tới Trá Dâm Viện nằm sâu trong rừng cây Xấu Hổ, đợi đêm đến 2 người đáp lên mái nhà trông vào. 


Được một lát, thấy có 4 nữ nhân một trước ba sau đi vào chánh điện của viện. Mãn Lâu quay qua nói với với Đông Tuyền :


- Người mập mạp đi trước, tọa ghế thượng là Bùi Hằng, Dâm Sư của Viện này, 3 người theo sau tọa ghế hạ lần lượt là Đoan Trang, Phương Uyên, Hoàng Vi. 


Lúc đó, trong chánh điện vang lên giọng ồm ồm như con ếch đực trưởng thành của Bùi Hằng: 


- Ta hỏi 3 ngươi, trên đời này làm gì dễ kiếm ngân lượng mà lại nhàn thân ?

- Kỹ nữ thưa sư phụ ! - cả 3 đồng đáp -
- Thế các ngươi biết nguyên tắc của kỹ nữ chứ ?
- Thưa, không ạ. 
- Nguyên tắc thứ nhất, liêm sỉ là băng vệ sinh, nó chỉ có giá trị trong những ngày không thể tiếp khách. Nguyên tắc thứ 2, tiền là huy chương vàng, ai trả không quan trọng, miễn có tiền.

Ở đây, ta không dạy các ngươi bán thân, song nguyên tắc làm việc không khác kỹ nữ, họa lại tranh tố người khác hãm hiếp, sàm sỡ như vụ vừa rồi tuy bán thân mà thực chẳng bán thân, các ngươi làm rất tốt, ngài Hoàng Kỳ Tam Chỉ có lời khen tặng và trọng thưởng. 


Hoa Mãn Lâu bất nhẫn, than rằng : 


- Đệ tự cho là biết khắp chuyện thiên hạ, song Hoàng Kỳ Tam Chỉ là ai thì quả thực không biết.

- Không trách đệ được, trên giang hồ thực cũng không mấy người biết, bởi những chuyện về hắn xảy ra rất lâu rồi những người chứng kiến cũng không nói truyền ra ngoài. 
- Chuyện thế nào vậy huynh ?
- Hoàng Kỳ Tam Chỉ chính là Thần Địa Các Chủ bây giờ, từ sau lần luận kiếm năm xưa hắn không xuất hiện trên giang hồ nữa mà chỉ đứng sau chỉ đạo. 

Lần này hắn "mượn đao giết người" cố tình gán ta tội hiếp dâm làm giang hồ đồng đạo nghĩ xâu về ta hẳn vì hắn nhớ đến mối nhục năm xưa. Năm ấy ta truy sát hắn lên tận đỉnh Quy Sơn, giao chiến 3 canh giờ hắn trúng phải hiểm chiêu của ta, từ đó về sau bị bất lực không thể gần nữ nhân. 


2 người đang nói chuyện thì trong chánh điện của Trá Dâm Viện xảy ra biến, một nam nhân vận hắc y, che mặt lao vào trỏ kiếm quát : 


- Mau mang ngân lượng ra đây nếu không ta hiếp cả đám.


Chẳng ngờ, Bùi Hằng, Phương Uyên, Hoàng Vi liền lao vào : Ta trước, ta trước !

Đoan Trang cũng lấy bức tranh họa của Tưng Bà Bà đem che mặt rồi nhào tới : Ta nữa, ta nữa !

Thấy tình thế nguy hiểm, chẳng thể cam nhẫn, Đông Tuyền, Mãn Lâu nhất loạt lao tới xốc nách tên cướp rồi lao ra ngoài trong tích tắc. 


Chạy được một đoạn, 2 người thả tên cướp ra, người hắn run lên bần bật, sụp xuống lạy tạ rối rít, ngước đầu lên thì chẳng thấy người đâu nữa.


Thật là: 


Cướp nhầm phải chốn thanh lâu

Kiếm trỏ miệng quát tiền đâu chúng mày
Ruộng khô trâu vắng lâu ngày
Nên nhân cớ ấy đòi cày trước tiên
Thế tình xoay trở đảo điên
Cướp người chẳng được, người liền cướp xuân
May thay ở cửa trầm luân
Còn kẻ quân tử ra tay cứu người./

Saturday, August 17, 2013

LIỆT NỮ XUẤT THIẾU NIÊN

25 về trước, có một vị cư sĩ ẩn mình tại Thành Công Cốc, nhân một đêm tọa đỉnh núi quan sát tinh vân, bỗng thấy có 2 vì tinh tú sáng lóa đâm vào nhau rồi nổ tung tạo nên những mảng vụn lấp lánh môt góc trời. Biết là có điềm báo, liền bấm 1 quẻ độn rồi thảng thốt đọc lên lời sấm : 

Phượng tàng, hổ tọa đất Long An,

Việt Quốc đương yên cuộc thanh nhàn,
Liệt nữ, anh hùng niên thiếu xuất
Mây mù khắc chốn tụ rồi tan.

Mấy năm sau, ở một gia đình nọ, có người thiếu phụ đang lành giấc trưa bỗng mơ thấy một chiếc Cầm Bảo Tôn (computer) mạ vàng sáng loáng từ trên trơi rơi xuống chui vào bụng bà. Sau hôm đấy, bà thụ thai, đúng 9 tuần trăng sau thì hạ sinh một bé gái vô cùng kháu khỉnh. 


Lúc ấy có một vị nhân sĩ trí thức ngang qua nhà ngửi thấy mùi Thánh Quân Đáo Phàm bèn ghé vào xin xem mặt cháu bé, người mẹ nhân cơ hội xin vị ấy đặt tên cho con. Ông ta ngẫm nghĩ hồi lâu rồi phán : Ta đặt tên cho nó là Phương Uyên, Uyên trong uyên ương, Phương trong phương Tây, nghĩa là mối nhân duyên tốt ở phương Tây.


Phương Uyên càng lớn lại càng xinh đẹp khác thường, hơn thế nữa nàng ta luôn giữ được nét ngây thơ hồn nhiên như trẻ nhỏ, chính thế nên lại càng được chiều cưng hết mực. 


Có lần mẹ Phương Uyên hỏi:

- Sao con luộc trứng lâu thế?
- Mười hai phút cơ mà, mẹ? – Uyên trả lời.
- Mẹ bảo con là trứng chỉ cần luộc 3 phút là chín thôi mà.
- Nhưng con luộc tới bốn quả trứng cơ mẹ ạ !
Một lần khác, buồn ngủ lắm rồi mà vẫn thấy Uyên mang gương ra soi. Lúc này hai bờ mi đã nặng trĩu, đôi mắt muốn nhắm chặt lại, thế mà Uyên vẫn cứ soi, cố để soi.
Bà Uyên thấy lạ hỏi:
- Cháu làm gì vậy?
Uyên vẫn nhíp mắt trả lời bà:
- Bà ơi. Cháu muốn biết lúc ngủ cháu sẽ giống như thế nào.
Sự xinh đẹp và ngây thơ quá đổi của Uyên làm nức lòng không biết bao nhiêu nam nhi các chốn, những kẻ vốn đã chán ngán những cô gái lẳng lơ, dạn dĩ, họ trồng cây si ngày qua ngày trước nhà nàng. Có người còn chép thơ tặng nàng như sau :
Người đâu có phải trong mơ
Mà sao xinh đẹp ngây thơ lạ kỳ
Từ ánh mắt đến bờ mi
Hồn nhiên cả lúc xuân thì cập kê
Tuy nhiên, tất cả họ đều không lọt vào được mắt xanh của nàng, bởi nàng chỉ ngày đêm mơ nghĩ về một chiếc Cầm Bảo Tôn, mà phải là một chiếc Cầm Bảo Tôn đến từ phương Tây tráng lệ, được mua bằng Mỹ Kim. 

Thửa ấy, giang hồ có tin rằng quân của Thần Địa đang ngấm ngầm âm mưu quay lại thâu tóm võ lâm, trận chiến của hơn 30 năm trước vẫn còn nung nấu trong họ lòng hận thù. Thần Địa tung tiền mua chuộc các nhân sĩ võ lâm, các phái Bô Xít, NoU, Quê Choa đều nằm trong tay họ cả, những phái này hợp với nhau tạo nên một liên minh gọi là Dân Chủ Huynh Đệ Hội, hoạt động như chân rết của Thần Địa. 
Lúc này tại Thần Địa Các, Thần Địa Các Chủ cho gọi thuộc hạ vào để nghe báo cáo, có kẻ đứng ra nói :
- Vâng lệnh Các Chủ, bọn thuộc hạ đã cho người mua chuộc các phái trong võ lâm cũng đã thu hoạch được những kết quả bước đầu, xin Các Chủ cho thêm chỉ thị.
- Ta biết ở Thiếu Niên Hải Ngoại Lầu của ngươi có rất nhiều Cầm Bảo Tôn, nay dùng nó thực hiện chiến lược "xúi trẻ con ăn cứt gà" cho ta. 
- Rõ, thưa Các Chủ !
- Khoan đã, lần này hành động phải thật gọn gàng, chọn những kẻ ngây thơ mà mua chuộc, xong việc thì rút ngay, đứng ngoài vỗ tay, chớ có dây dưa sinh thị phi. 
- Thuộc hạ tuân mệnh. 

Tên thuộc hạ đó chính là Lâm Bảo Tồn, quán chủ Thiếu Niên Hải Ngoại Lầu, trong Thần Địa được chia là bốn lầu, địa vị của Thiếu Niên Hải Ngoại Lầu là cao nhất. Lâm Bảo Tồn phục mệnh Thần Địa Các Chủ thì nghĩ ngay đến Phương Uyên, người thiếu nữ vốn nổi tiếng xinh đẹp và ngây thơ. 
Đêm đó, Lâm Bảo Tồn tìm đến gặp Phương Uyên, thấy nàng đang ngồi ôm tiểu mao bên cửa sổ, ánh mắt mơ màng trông ra Ấn Tư Nặc (internet) Quán, nhìn cảnh tượng ấy Lâm Bảo Tôn cũng động lòng phàm, nhưng nhớ lệnh Các Chủ, y tiến lại gần Phương Uyên cất tiếng :
- Thấy người, trăng chẳng buồn đi
Thiếu nữ trông xa nghĩ ngợi gì ?
Uyên giật mình, nhất thời bối rối không biết nói gì, Lâm Bảo Tồn thấy thế lại ôn tồn nói :

- Tại hạ là Lâm Bảo Tôn, nhân đêm trăng đẹp đi dạo cơ may được chiêm ngưỡng dung nhan của cô nương, xin được làm quen để tiện thăm hỏi. 

- Tiểu nữ là Phương Uyên ... 

- Ta nhìn cô nương, không những nhan sắc nghiêng trời lệch đất mà còn có khí tướng là anh thư, liệt nữ, là người con của sông núi, của lương tri và trách nhiệm.

- Huynh nói gì ta nghe không hiểu ?

- Tại hạ vốn là người của Thần Địa, nếu cô nương chịu làm việc cho Thần Địa, chúng tôi sẽ giúp cô nương trở thành người nổi tiếng, là người yêu nước, một anh hùng ...

- Tiểu nữ chẳng hiểu cái gì là Thần Địa, cái gì là anh thư, liệt nữ, lương tri, trách nhiệm ... nhưng nếu huynh có Cẩm Bửu Tôn kết nối Ấn Tư Nặc cho ta, ta sẽ theo huynh. Huynh có chứ ?

- Tất nhiên rồi cô nương.




Uyên gật đầu ngay tắp lự rồi từ đó theo Lâm Bảo Tôn hành tẩu giang hồ, rồi cũng từ đó nàng gặp được nhân duyên tiền định của mình, chàng Nguyên Kha. 

Nguyên Kha, một chàng trai khôi ngô tuấn tú, là đệ tử chân truyền của Phích Lịch Lão Tử, tổng lãnh binh đoàn ám khí của Thần Địa, địa vị của chàng chỉ sau Lâm Bảo Tồn một bậc. 

Hôm đó chàng từ bên cầu này đi qua, nàng phái bên kia cầu đi tới, 4 mắt nhìn nhua và cả hai đều biết họ đã yêu, lúc đó bỗng đâu trên trời rơi rơi xuống những bông hoa trắng như những bông tuyết, trên những bông hoa lại có những họa tiết như chữ viết rất đẹp (người đời sau gọi là truyền đơn) xen kẽ vào đó là tờ tiền mới cứng sáng lấp lánh. 

Tất cả là cho khung cảnh trở nên lãng mạn, không thể hoàn mỹ hơn cho một tình yêu lớn lao vừa chớm nở. Tình yêu lớn dần lớn dần qua năm tháng, họ thề non hẹn biển, nhưng cũng như bao cuộc tình đẹp khác, sự oan nghiệt luôn đến khi đôi tim yêu nồng cháy nhất.

Người của Thần Địa biết chuyện liền lập tức ngăn cản, bởi Thần Địa có quy tắc người của thần địa không được có hôn phối cùng nhau. Chàng và nàng đều buồn đau khôn tả, cuối cùng, họ quyết định trốn chạy.

Hai người dùng khinh công đi năm ngày năm đêm thì đến một cốc động nọ, hỏi ra mới biết đó là Thành Công Cốc, chưa biết phải làm gì tiếp theo thì bỗng đâu có một tiếng nói vọng tới :

- Cuối cùng 2 người cũng tới, ta đợi 2 người 25 năm rồi.
- Ai, ai vậy ? - chàng và nàng hốt hoảng hỏi.
- Ta là cốc chủ của Thành Công Cốc, 25 năm trước ta chiêm tinh thấy 2 vì sao sáng chói va vao nhau, biết là sẽ có một thiên tình sử long trời lở đất, ta đã cố sống để đợi 2 người ở đây. 
- Thì ra chúng tôi là duyên tiền định ?
- Đúng vậy, hôm nay 2 người tới đây, phải chăng là muốn ta giúp lẫn trốn Thần Địa ?
- Quả có thế, xin tiên sinh chỉ giáo cho - Kha cảm kích nói.
- Chuyện này, chỉ có 2 ngươi là giải quyết được, chạy trốn không phải là cách hay, bởi tay chân của Thần Địa ở khắp mọi nơi, trốn được hôm nay không trốn được ngày mai. Khi ta chiêm tinh năm ấy, 2 vì sao va vao nhau tạo nên một vụ nổ lớn, những mảnh vụn sáng lấp lánh cả một góc trời, có lẽ đó chính là lời giải cho 2 ngươi.

Nghe đến đấy, cả Uyên và Kha nhất loạt bái tạ rồi cáo biệt ra về, đi được 3 dặm thì gặp người của Thần Địa, 2 người bèn giả lả làm như không hề chạy trốn rồi cùng đám người đó quay về. 

Suốt trên đường về, Kha ngẫm nghĩ mãi rồi bàn với Uyên :

- Nghe Thành Công Cốc Chủ tiên sinh nói thì việc của chúng ta, muốn giải quyết phải có một vụ nổ. Vừa vặn thay trời sắp xếp cho ta làm đệ tử của Phích Lịch Tử.

- Chàng nói sao, em chưa hiểu - Uyên ngây thơ hỏi lại.

- Nếu có một vụ nổ, ắt quân triều đình sẽ tới, ta và nàng có thể phải vò ngục 7-8 năm hoặc hơn thế nữa, nhưng chúng ta được ở bên nhau mà không sợ Thần Địa chia rẽ. 

- Thiếp nghe theo chàng. 

Từ hôm quay về, Kha ngày đêm chế Phích Lịch Đạn, Phích Lịch Lôi rồi hẹn Uyên vào đúng đêm trăng tròn tháng sau thì hành động. 

Mọi chuyện đang diễn ra tốt đẹp thì ngay đêm trước khi Kha và Uyên định hành động, quan quân triều đình bỗng đâu ập đến bắt cả 2. Tòa tuyên Kha 8 năm tù còn Uyên 6 năm tù.

Dù buồn vì không được sống cả đời bên nhau trong tù, như cả 2 đều an ủi rằng 6 năm sống bên nhau cũng tốt lắm rồi. Nghĩ thế nhưng trong lòng Uyên, cô gái ngây thơ này lại dấy lên một nỗi lo sợ, sợ rằng tòa sẽ giảm án.

Vì thế, trong phiên tòa xử lại, Uyên đã tha thiết xin quan tòa đừng giảm án, nhưng số phận lại một lần nữa trêu đùa 2 trái tim yêu. Trong phiên xét xử lại tòa đã cho Uyên được tại ngoại. 

Đôi tình nhân, bị chia cắt, giờ Kha ở tù, còn Uyên lại rơi vào tay Thần Địa. Đúng thật là :

Hai ta gặp gỡ làm chi
Trăm năm biết có duyên gì hay không
Trời ơi ! sao khéo nhọc lòng
Định duyên rồi lại kỳ công chia lìa

------------------------

Đông Tuyền chi bút <3

Friday, August 16, 2013

TIẾU NGẠO INTERNET

Việt Quốc, thế kỷ 21 sau công nguyên, thiên hạ đại loạn, quân các nơi dấy lên cát cứ một phương, đời sau gọi là loạn Thập Đại Sứ Quân, các đạo quân ngày đêm chiêu binh mãi mã đánh giết lẫn nhau tạo nên cảnh tượng binh đao kinh hoàng chưa từng có trong lịch sử. 

Dân chúng lầm than không sao kể xiết, kẻ trí đương thời cũng chạy loạn đóng wall, chỉ inbox lẫn nhau mà không dám hành tẩu giang hồ. Dân gian ta thán thấu tận trời xanh : Ngày nay, trên internet này, kẻ biết đọc, biết suy xét hiếm như gái đĩ vùng cao vậy.

Lúc bấy giờ, ở Phím Luân Sơn, Đại bản doanh của Anh Hùng Phím Môn, quân sĩ tập trung hết ở chánh điện đợi tin. Số là sau khi đánh đuổi Báo Mạng Thiên Bang ở Thập Tứ Kênh (mương 14) quân của Anh Hùng Phím Môn thương vong vô số, đã thế ngay lúc rút quân về cứ Môn Chủ lại cáo thương chỉ cho vời mỗi đại sư huynh vào trướng, nên tinh thần quân sỹ càng thêm hoang mang.

Tại trướng của Môn Chủ :

- Ta nay tuổi đã cao, lại thêm dính trọng thương trong trận huyết chiến vừa rồi, có lẽ từ nay chuyện trong Anh Hùng Phím Môn ta quản không nổi nữa, tất cả trông chờ vào con.

- Đệ tử được sư phụ nuôi dạy từ nhỏ, việc sư phụ nói đệ tử nhất định làm, song đây là việc hệ trọng, đệ tử thấy tài mình chưa đủ để gánh vác, xin sư phụ xét lại.

- Khả năng của con tới đâu, ta là người hiểu rõ, người 5 tuổi đã có chứng chỉ C tin học, 10 tuổi đã tinh thông các loại blog, mạng xã hội, 14 tuổi một mình đi qua Mục Đồng Cốc (căn cứ của Liên Minh Trẻ Trâu), 16 tuổi một mình một bàn phím đánh đuổi 100 tên Auto Chửi, trận vừa qua ngươi cũng lập công lớn. Chuyện này, trong phái ta, ngoài người ra không ai làm được.

- Sự phụ tin cậy, đệ tử cảm kích vô cùng, đệ từ nguyện cố gắng hết lòng, nay thiên hạ chia 5 sẻ 7 đạo nào cũng người đông thế mạnh, xin sư phụ chỉ cho con đường sáng để giúp phái ta phát dương quang đại.

- Căn nguyên của việc này, có trách phải trách lớp tiền bối như ta, nhớ năm xưa Hoa Sơn Luận Phím, có kẻ viết trên lưng 3 chữ C U T, trong đám bọn ta, người đọc thành Cút, người đọc thành Cứt, kẻ đọc là Cu, Cẹt ...vì thế thành ra tranh cãi, mỗi người kéo quân về một phương tuyệt giao với nhau.

Tất cả chỉ vì KHÔNG CHỊU ĐỌC, ĐỌC KHÔNG CHỊU SUY XÉT mà ra, sắp tới đây, có kẻ muốn giảng hòa giữa các phái mà phát thiệp anh hùng quy tụ tại Hoa Sơn, con nên dùng phím trấn áp quân hùng rồi nhân đó mang yếu quyết "Xóa Mù Chữ Internet" truyền lại cho đồng đạo, ắt thiên ha thái bình, dân chúng được yên thân.

Đây là Bàn Phím Vàng truyền từ đời tổ sư đến này cũng được chín đời, nay ta truyền lại cho con. Nhớ lấy câu "Phần làm trai gõ phím bình thiên hạ. Chí anh hùng click chuột định giang san", việc gì cũng lấy an nguy của xã tắc làm trọng.

- Tạ sư phụ !

Muốn biết Đại Sư Huynh trấn áp quần hùng ra sao, hồi sau sẽ rõ.




SỰ TÍCH NGŨ TIÊN GIÁO

Lam Phượng Hoàng giáo chủ của Ngũ Độc Giáo nghe tin Nhậm Doanh Doanh gặp nạn liền lệnh cho toàn giáo khởi hành ứng cứu.

Trước khi xuất sơn, thị lấy ra một bọc thuốc độ 100 viên, bảo thuộc hạ chia nhau uống vào, thị nói : 

- Lần này xuống núi giải vây cho Nhậm đại tiểu thư, ắt chúng ta phải đi qua Tán Quang Cốc. Chốn ấy quanh năm sương phủ, trong sương có một loại độc gọi là Da Cam Hoàn Tán phát ra từ loài cỏ Dioxin có gốc từ xứ Hoa Kỳ.

Người hít phải chất này nặng thì mất mạng, nhẹ thì trăm bệnh hại thân. Bổn giáo xưa nay dụng độc mà ngang dọc võ lâm tuy nhiên loại kỳ độc như Da Cam Hoàn Tán thì chưa từng dùng qua, cũng chưa có thuốc giải.

Nay sự tình cấp bách, các ngươi mỗi người ngậm một viên linh đan, khi đến cửa Tán Quang Cốc lập tức vận khí, dùng khinh công để đi qua.
Lúc ấy, trong đám thuộc hạ có kẻ đứng ra nói :

- Tôi là người nước Việt nên nói về Da Cam Hoàn Tán cũng có chút kiến thức, nó thực ra chỉ là thuốc diệt cỏ chứ chẳng hại đến người, e rằng giáo chủ đã lo hơi quá.

Lam Phượng Hoàng nghe đến đấy, thất cmn kinh, thụp người xuống lạy một lạy, rồi tôn người đó lên làm tân giáo chủ.

Vị ấy tên Rân tự là Chủ, sau khi lên làm giáo chủ, đổi tên giáo thành Ngũ Tiên Giáo




"Rận chủ chấy thức" diễn nghĩa truyện



Hán Nôm Thiền Viện xưa nay tách biệt với cuộc sống bên ngoài, quy tắc bất di bất dịch ở đây là không bàn chính sự, không qua lại với võ lâm. Xuân Diện tự là Thiết Bì, về sau gọi là Ngọc Diện Chân Nhân sống ẩn dật ở đây.

Diện là người có tài thao lược, văn võ đều phi phàm, thế nhưng tuyệt nhiên chân không bén gót danh lợi, chỉ ngày ngày lấy việc viết Blog làm vui.

Kẻ ác miệng đương thời dùng văn đả kích ông như sau: "Hắn vừa Type vừa Tuốt (*). Bao giờ cũng thế, cứ Online là hắn Tuốt. Bắt đầu hắn tuốt blog. Có hề gì? Blog là của riêng hắn. Rồi hắn Tuốt wiki. Thế cũng chẳng sao: Wiki là của chung mà cũng chẳng của ai cả."

[(*) Tuốt tức Tuốt Lươn lấy từ điển tích Chàng nông dân nghèo làm nghề bắt lươn, coi khinh việc chăn gối, chung đụng với đàn bà.]

Có hôm những lời đó đến tai Diện, Diện cười khan rồi nói : "Ta như ngọa hổ, tàng long, kẻ trần mắt thịt sao hiểu nổi bụng ta".



Lại nói chuyện võ lâm, lúc ấy nổi nên 3 hảo hán: Huệ Chi tự là Chibi ở xứ Bô Xít, Nguyễn Quang Lập tự là Bọ Lập ở xứ Quê Choa, Quang A tự là A Ha ở xứ No U. Ba vị ấy nhân buổi xuân nhàn gặp nhau lấy làm hợp ý nên kết bái huynh đệ. Chi làm cả, Lập làm thứ, A là út. Người đời sau gọi là kết nghĩa miệt vườn.

Chi vốn lòng mang chí lớn, đem chuyện bá nghiệp bàn với 2 em, được Lập mách cho rằng muốn nên nghiệp bá phải mời được Diện về phò. Chi nghe đến danh của Diện lập tức cùng 2 em khăn gói lên Hán Nôm thiền Viện tìm gặp.

Cả bọn Chi, Lập, A ruổi ngựa ngày đêm cứ cách 6 canh giờ thì nghỉ một lần, độ 10 lần như thế thì đến trấn Hán Nôm. Chi ra hiệu cho hai em xuống ngựa dắt bộ vừa đi vừa dặn dò:

- Nhớ xưa Lưu công 3 lần đáo lều cỏ mới vời được Khổng Minh, nay chí ta không kém Bị, tài của Diện chẳng thua Gia Cát, lỡ có bị từ chối 2 em chớ lấy nản lòng.

- Mọi sự chúng đệ nghe theo đại huynh - Lập thưa - phía trước có quán thịt cầy, anh em ta ruổi ngựa ngày đêm nay ngươi mỏi ngựa mệt chi bằng ghé vào làm dĩa mận, tô măng, đôi quai đế rồi tiện hỏi thăm luôn.

- Nhị ca nói phải lắm - A nói vào

- Thôi thì ta ghé vào vậy.

Ba người vào quán, an tọa chổ ngồi đâu vào đấy, bỗng A nhìn qua bàn bên cạnh thảng thốt nói với 2 anh:

- Hai huynh xem, người kia tướng mạo thật quái dị, đệ chưa thấy ai có da mặt dày như thế, đinh đóng 3 ngày cũng chưa tới mao mạch.

- Quả có thế thật, kẻ này ra trận giặc có bắn tên vào mặt cũng vô ích - Lập tán thành.

- Hai em chớ nói thế, mẹ người ta nghe thấy sẽ đau lòng, để huynh hỏi thăm xem sao.

Nói đoạn, Chi tiến lại gần chắp tay bái rồi hỏi:

- Này nhân huynh, cho phép tại hạ hỏi ...

- Ông muốn hỏi Thiết Bì tiên sinh đúng không?

- Quả đúng thế, tại hạ là ...

- Ta chính là Thiết Bì đây, hẳn các vị tìm ta có điều muốn nói chăng ?

- Có nhiều chuyện muốn thưa cùng ...

- Vậy thì cùng ngồi một bàn nhé, thật may, hôm nay ta định ăn nợ không ngờ gặp 3 vị .

- Mời, mời tiên sinh.

Bốn người cùng nhau chén tạc chén thù như đã quen từ lâu. Thiên hạ có thơ bình rằng :

Tam nhân ghé nghỉ quán thịt cầy
An tọa dưới trên gọi chủ quầy
Liếc mắt trông qua người dị tướng
Chẳng ngờ Ngọc Diện cũng vào đây.

Đang lúc rượu ngon mồi ngọt, Chi mới đưa chuyện bá nghiệp ra nói với Diện :

- Thiên hạ trời sinh là của chung, ta đây chẳng cam lòng làm bóng của người, bởi thế nên cùng các huynh đệ kết bái kim lang cùng mưu việc lớn, muốn học lấy Lưu công xưa chia thiên hạ làm ba. Nay dựng cờ khởi nghĩa, muốn mời tiên sinh về giúp sức, chăng hay ý tiên sinh thế nào?

Diện nghe thế xua tay, nuốt vôi miếng thịt rồi phán:

- Ông về hạ ngay cờ cho ta.

Nghe đến đấy cả 3 anh em đều hốt hoảng vội vàng hỏi lại :

- Ý tiên sinh là sao ? Sao lại hạ cờ ?

- Ta nghe vị huynh đài đây nói chuyện bá nghiệp, nên dùng xương chó bấm một quẻ độn, quẻ nói rằng khí số nhà Cộng còn vượng lắm, việc dựng cờ khởi nghĩa há chẳng phải là tạo phản, lúc ấy công cũng chẳng thành mà danh cũng bại.

- Thế tiên sinh nói xem, nên làm gì ?

- Thay triều đổi đại lúc này còn khó hơn lên trời hái sao, ta không làm nổi, thiên hạ e cũng chẳng ai, nhưng nếu các vị muốn sống đời vương giả thì dễ như lấy đồ trong túi quần.

- Chúng tôi, dựng cờ cũng chỉ mong được sống trong vinh hoa phú quý, nay chẳng cần phải làm chuyện cao xa cũng có thể được thì thì còn gì bằng, mong tiên sinh chỉ giáo thêm.

- Chuyện này ta suy nghĩ mấy mươi năm nay, sở học cả đời chép hết vào cuốn Thiết Bì Bửu Điển này - nói đoạn Diện lấy trong tay áo ra một cuốn sách chép tay khá cũ .

- Xin tiên sinh nói cụ thể thêm cho .

- Chương thứ nhất Kết Giao Hoàng Kỳ, nhà Cộng xưa diệt Mỹ đánh Ngụy, quân nhà Ngụy tháo chạy lưu vong qua Mỹ, đến nay cũng ngót mấy chục năm nhưng thù xưa hãy còn chưa quên. Bọn này vẫn mưu chống Cộng, tiền có nhưng trí thì không, ta dùng trí của ta để lấy tiền của chúng là thượng sách vì vậy muốn thành công trước hết phải kết giao với Hoàng Kỳ (Cờ Vàng).

Chương thứ 2 đến chương thứ 5 đều là tinh túy binh pháp mà ta nghĩ ra, gọi đó là Tứ Đại Thần Binh. Trong 4 kế lớn chia ra làm hàng trăm kế sách khác nhau.

Thánh Quân Đáo Phàm, xưa nay người thiên hạ chẳng tiếc tiền cúng cho thánh thần, ta chỉ việc tạo nên một đội quân thần thánh là có thể gom tiền thiên hạ đếm không hết.

- Nhưng làm sao xây dựng thánh quân ?

- Chuyện này không khó, có ta, cục diện thay đổi ngay, theo ta thấy Bùi Hằng, Phương Uyên, Nguyễn Kha, Đoàn Vươn ... và nhiều hảo hán khác trong thiên hạ đều có Thánh tướng.

Kế thứ 2 : Cáo Oan Thị Chúng, người đời vốn luôn tự cho mình là kẻ hảo nhân nên sau thánh nhân, tiền đổ cho dân oan là nhiều nhất, việc của chúng ta là tìm cho được dân oan, dân oan ở đâu chúng ta ở đó, nơi nào không có ta làm cho thành có.

- Thế còn kế thứ 3 - Bọn Chi hỏi dồn.

- Thứ 3 là Ăn Vạ, Chí tiền bối xưa chẳng phải tay trắng làm nên nhờ Ăn Vạ Tâm Pháp đấy sao ? Nhưng thuật ăn vạ của ta có chổ khác với Chí lão tiền bối : Một là vạ phải là vạ của người ta hoặc do mình nghĩ ra, tuyệt đối không để mình chịu thiệt để nên nỗi phải ăn vạ. Hai là tuyệt đối không cào mặt, không tự làm mình đau. Ấy mới là đỉnh cao trong nghệ thuật ăn vạ vậy.

- Lời tiên sinh nói quả thực vàng ngọc, kế thứ 4 hẳn còn cao minh và thâm sâu hơn nữa ?

- Đương nhiên rồi, kế thứ tư Chém Gió Chí Tôn, xưa nay kẻ cầm bút viết nên kiệt phẩm kiếm tiền đã dễ, cầm bút chém gió kiếm tiền càng dễ hơn lại chẳng lao tâm nhọc lòng.

Nghe đến đấy cả bọn Chi, Lập, A đứng ra thành hàng cùng bái Diện 3 bái rồi đồng thanh nói :

- Anh em cũng tôi gặp được tiên sinh đây như năng hạn gặp mưa rào, như cào cào gặp tiết xuân sang, như lạc rang gặp rượu nếp Vòng, chẳng biết lời nào để nói hết sự kính phục, từ nay xin được cùng tiên sinh sớm hôm nghe lời chỉ huấn.

Lại có thơ khen rằng:
MẶT tuy dày nhưng tấm nòng bao la
HÃM công danh nhưng chí nguyện viên thành
PHỤ thiên hạ, ăn vạ nếu phụ ta
KHOA đẩu, Hán Nôm long tàng hổ tọa.



Từ khi có Diện về giúp, quân của Chi chém đâu gió lên ở đấy, bạt cả mây sẻ cả núi, trẻ trâu khắp chốn ngưỡng vọng vô cùng, các tướng Huy Đức, Sàm, Huân, Cày, Nhất, Đào ... đều lần lượt về quy thuận.

Khí thế quân Chi - Diện mạnh như chẻ tre xẻ nứa khiến cho quân triều đình lo ngại vô cùng, sau trận Biểu Tình Nằm Đường lại càng thêm bối rồi chưa biết làm sao, vừa đụng vào quân Chi - Diện nhất loạt đã ngã kềnh ra ăn vạ rồi online chém gió.

Quan Khâm Sai đem chuyện khổ trong lòng tỏ bay với văn võ thuộc hạ, lúc bấy giờ mới có một mưu sỹ đứng ra thưa :

- Bẩm đại nhân, theo thuộc hạ thấy, quân Chi - Diện tuy mạnh, nhưng lại kém kết đoàn, tuy khí thế lên cao nhưng lại là phường nhút nhát nay ta nên dùng kế tách đũa khỏi bó mà trừng trị.

- Lời ấy của ngươi, thực đã làm yên bụng ta, nay ta giao cho người trước bắt Nhất, sau bắt Đào để xem chúng phản ứng ra sao.

Chuyện Nhất, Đào bị quan quân triều đình bắt giữ kinh động đến Chi, Chi đi một mạch đến phủ của Diện, thấy sắc mặt Diện vẫn lạnh tanh như thường thấy lạ bèn hỏi ngay :

- Chẳng hay tiên sinh đã biết chuyện Nhất đệ, Đào đệ bị bắt hay chưa ?

- Tôi đã biết chuyện này từ trước, chuyện nhỏ thôi, tôi đã có cách đối phó xin Chúa Công chớ phiền lòng.

Đoạn sai người tiễn Chi về, còn Diện trở vào đánh dây thép cho Dương Hà, không biết bàn chuyện gì nhưng bàn xong sắc mặt Diện vẫn không thay đổi (người đời sau cho rằng mặt Diện quá dày nên không có cảm xúc).

Ngay ngày hôm sau, có tin nhà Cộng ngược đãi Thánh Cù, Diện đem tin ấy vào bẩm với Chi và nói :

- Cù lúc xưa được lòng trẻ trâu lắm lắm, nay ta nên nhân dịp này mà giương cờ Phù Cù Đả Cộng.

Chi lấy làm phải bèn lệnh cho quân tướng trên dưới họp mặt nhau cùng lên kế hoạch, theo đó cả bọn cùng nhất trí đánh một trận sach không kình ngạc, đánh 2 trận như khạc bãi đờm.

Đêm hôm ấy nhất loạt quân các xứ cùng nhau onl lai chém gió, kẻ đưa tin, người viết bài, đứa tung hô còn trẻ trâu thì bấm like chia sẻ. Kế ấy thực cao thâm đã tạo nên tiếng vang lớn.

Ở trong tù, Cù làm nội ứng tuyên bố tuyệt thực cơm tù chỉ tu sữa nhà. Lạ thường thay quan quân triều đình lại nhất loạt im lặng một cách đáng sợ, hoặc giả là họ đang sợ hãi trong im lặng.

Quân Chi - Diện nhân cớ ấy xua quân khắp nơi trên internet, có kẻ còn tuyên bố tuyệt thực bên tủ lạnh để ủng hộ Cù, khí thế nuốt càn khôn chỉ toan nuốt chửng tất cả.

Binh sỹ do thám của triều đình về báo tin ấy với quan khâm sai, ông này chỉ mỉm cười không nói. Dân chúng vì đó mà sinh lòng hoang mang không biết tin vào đâu.

Ngày thứ 20, cầm đầu là An Ninh Tivi bỗng đâu xuất hiện phục kích quân Chi - Diện, quân tướng thất kinh vội vã rút lui, rút được độ 20 dặm thì lại gặp quân VTV1 túa ra đánh chém, quân Chi hoảng loạn vứt cả cờ xí mà chạy.

Chi than với Diện, Diện thở dài nói : đến nước này chỉ còn cách vừa đánh vừa rút thôi .

Nhưng quân Chi rút tới đâu đều bị quân triều đình phục kích tới đó, các đạo quân địa phương như Google Tiên Lãng, Đôi Mắt cũng nhất loạt kéo ra đánh.

Đúng thật là :

Quăng một mẻ đánh đầy lưới cá
Quăng hai mẻ vó đầy tép tôm
Bọn kình ngư đua nhau rút chạy
Hiểm kế bao ngày phút chốc vụt bay.



Lại nói chuyện quân triều đình, lúc bấy giờ ở Khâm Sai phủ có mở buổi nghị thương, một viên tướng đứng ra bẩm :

- Thưa Khâm Sai, lần này ta dùng kế Không Mà Có đã đánh cho giặc chỉ còn mảnh khố che thân, thuộc hạ nghĩ nên nhân lúc cơ hội này đuổi cùng bắt tận để trừ mối lo về sau.

- Người biết một, mà lại chẳng biết hai, bắt chúng vốn dễ như trở bàn tay, chúng như chuột trong hang ta bắt lúc nào chẳng được, Diện tuy mặt dày, nhưng bên kia đại dương có bọn mặt còn dày hơn, ta bắt quân Diện không thể nói là làm ngay được. Chi bằng cứ đùa giỡn với chúng lại chẳng hay lắm sao ?

- Vậy tiếp theo ta nên làm gì thưa đại nhân ?

- Quân Chi - Diện miệng mưu việc lớn vì dân lợi nước, nhưng chỉ là phường chuộc lợi mua danh, thân mang báo hổ nhưng tim thỏ đế dạ hươu nai. Nay ta cho người tung tin sẽ tiếp tục bắt người ắt chúng phải da xanh như đít nhái, mặt tái như đít khỉ.

Ngày hôm sau trên mạng xuất hiện bài sấm truyền rằng :

Duy Nhất tiên phong danh đỉnh đỉnh
Viết Đào nhị tướng đã xuất binh
Ngọc Diện chân nhân chờ đến lượt
Lân Thắng ruổi theo nổi sóng kình.

Quân Chi Diên sau khi rút về cứ án binh bất động, ngày đêm đàn ca múa hát để xua đi sợ hãi, hôm đó lời sấm đến tai Lân Thắng, Thắng thất kinh đi liền một mạch tới phủ của Diện, tới nơi không kịp thi lễ vội nói ngay :

- Lời Sấm truyền ấy, tiên sinh thấy thế nào ?

Diện ngửa mặt lên trời cười lớn

- Người lo gì chứ, nếu là phúc thì không phải họa, nếu là họa lại há chẳng vui thêm sao, việc gì đến sẽ đến, việc gì chưa đến ta sẽ đợi.

- Tiên sinh nói gì tôi không hiểu cái gì mà "nếu là họa lại há chẳng vui thêm sao" ?

- Là người không biết đấy thôi, trong Thiết Bì Bửu Điển vốn thực có 6 phần chứ không phải 5, phần thứ 6 ấy là Xộ Khám Đắc Chánh Nhân, ta xưa nay chỉ tuốt lươn làm vui, coi khinh việc chung đụng với đàn bà ấy là vì chưa tìm được đức lang quân của đời mình đấy thôi.

- Việc đó liên quan gì đến Xộ Khám ?

- Ta liên lạc với Đào huynh, biết được huynh ấy được nhốt chung với một chàng trai người Congo, lấy làm thỏa mãn lắm, ta đây cũng ghen tỵ mấy phần. Xộ khám vốn là họa, nhưng nếu được nhốt chung với dẫu chỉ là Hàn Quốc thôi há chẳng phải vui lắm sao ? chẳng phải được là chính con người mình sao ?

- Thì ra Xộ Khám Đắc Chánh Nhân là vậy. Lời tiên sinh nói khiến tại hạ từ chỗ lo sợ đi đến phấn khích, mong chờ lắm thay, mong chờ lắm thay.

Thế mới biết :

Mười năm lên núi giả ẩn cư
Bày kế mượn quân để vào tù
Thân còn tại ngoại mông đã chổng
Song sắt phía trong sướng lắm ru.

Số phận Diện, Thắng ra sao hồi sau sẽ rõ./.