Câu chuyện thứ nhất :
Chuyện đã thành một hiện tượng xã hội năm 2013, mà hẳn trong chương trình Táo Quân - Gặp Nhau Cuối Năm không thể bỏ qua.
Chuyện rằng có một cô gái tự xưng là Bà Tưng, bằng thủ pháp "thả rông ngực" với các clip tung lên mạng vô cùng "ảo diệu", dư luận có người khen, có người chỉ trích nhưng kết lại thì cô vẫn đạt được điều cô muốn, đó là sự nổi tiếng.
Nhân cái sự nổi tiếng chóng vánh ấy của Tưng, các "gái nóng" khác cũng có thời nổi lên nhớ vú nhờ mông, nay nhanh chóng "đu càng máy bay" bằng cách chỉ trích chiêu trò của Tưng, rằng thì là mà.
Chuyện đó tạo nên một cảnh tượng đầy chất văn mà có lẽ nếu Vụ Trọng Phụng còn sống đó sẽ là nguồn nguyên liệu vô tận để ông viết đến mỏi cả tay.
Cậu chuyện thứ hai :
Chuyện mới rùng rình xa beng mấy ngày hôm nay, một cơn địa chấn thực sự cho làng ca sỹ Việt Nam.
Số là nhạc sỹ lừng danh Nguyễn Ánh 9 (Với những bài hát nổi tiếng như : Buồn Ơi Chào Mi, Ai Đưa Em Về, Chờ Người Tình Xa, Một Lời Cuối Cho Em, Bơ Vơ, Cô Đơn, Lối Về ....) trong một cuộc phỏng vấn với cánh phóng viên có nêu quan điểm khá gay gắt với một số "ca lẻ" ở Việt Nam.
Quan điểm ấy được khá nhiều người ủng hộ, và nó nhanh chóng đánh động tâm thức người thưởng nhạc về cái tính "nghệ thuật" trong giới "nghệ sỹ" ngày này. Nhưng chuyện đến đó chưa vui.
Hôm nay, Ngọc Đại, một tay "nhạc sỹ" mà tôi đánh giá là "hạng bét" của Việt Nam, từng bị phạt 30 triệu đồng và cấm phát hành một album với toàn những bài hát dung tục ( Cái Nường 8x, Thằng Mõ ...) mà yếu tố nghệ thuật như 2 miếng tóp mỡ trong nồi canh quân dụng, ông này tuyên bố "Tôi còn chả biết Nguyễn Ánh 9 là ai".
Nói thật, nếu không vì vụ lùm xùm quanh mấy bài hát khiêu dâm của Ngọc Đại, tôi còn chả biết Ngọc Đại là ai, còn Nguyễn Ánh 9 là nhạc sĩ mà tôi và nhiều bạn bè đã yêu quý từ lâu.
Câu chuyện thứ ba :
Chuyện này thì không mới lắm, nhưng vẫn diễn ra thường xuyên và liên tục, chuyện giữa Karl Marx và những ông "trí thức đương thời".
Karl Marx là một nhà tư tưởng, nhà kinh tế chính trị, nhà cách mạng lãnh đạo hiệp hội lao động quốc tế, năm 1999 trong một cuộc khảo sát ở Anh, ông được bầu chọn là nhà tư tưởng số một của Thiên Niên Kỷ, năm 2005, 27.9 % (tỉ lệ lớn nhất) số người được hỏi cho răng ông là nhà tư tưởng ua thích của họ, trong 100 người Đức vĩ đại nhất, ông đứng thứ 3.
Cuốn Tư Bản Luận của ông được các nhà tư bản đánh giá nó chính là liều thuốc cứu rỗi cả hệ thống tư bản chủ nghĩa, và còn, còn rất nhiều những ghi nhận của nhân loại đối với đóng góp của Marx, qua đó cho thấy rằng tài năng vượt bậc của ông là không thể chối cãi.
Tuy nhiên điều lạ là, một số nhà "tri thức" thời nay, những người mà cả cuộc đời chủa có được một nghiên cứu nào hay hớm, những người mà chưa hiểu nổi một khái niệm triết học, những người mà luận văn tốt nghiệp đại học con phải copy, những sinh viên mới nở mắt nỏ mũi, họ lại "lên tiếng" chỉ trích hết cái "sai lầm vĩ đại" này đến cái "phi lý tệ hại" khác của Marx. Rõ cười.
-----------------------
Luật đời số 3:
Nam Cao trong Đời Thừa có nói : Kẻ mạnh không phải là kẻ dẫm lên vai kẻ khác để thỏa lòng ích kỷ, kẻ mạnh chính là kẻ giúp đỡ người khác đứng trên đôi vai của mình.
Thế nhưng người đời vẫn nhầm lẫn giữa việc dìm người khác xuống để mình được nổi và rằng đó là đỉnh cao. Xung quanh bạn, kẻ ích kỉ thì nhiều, kẻ mạnh thì ít, bạn có thể không mạnh để cho người khác đứng trên vai, nhưng hãy đi bằng chính đôi chân của mình.
Có những lời chỉ trích thật tâm, bạn cần lắng nghe và suy ngẫm, cũng có những lời chỉ trích đến từ những con người ích kỷ, bạn cũng cần lắng nghe, nhưng rồi hãy bơ đi.
Showing posts with label Luật Đời. Show all posts
Showing posts with label Luật Đời. Show all posts
Tuesday, August 27, 2013
Friday, August 23, 2013
Luật Số 2 : Ly nước vơi.
Câu chuyện thứ nhất:
Câu chuyện là minh họa điển hình cho thói quen "tặng bánh sinh nhật" (GATO) của người Việt Nam, chuyện về chàng cầu thủ Công Vinh.
Vinh không phải là dạng cầu thủ với tài năng thiên bẩm, khả năng của anh có được là nhờ vào sự cần cù chịu khó trong tập luyện và thi đấu. Sau vụ bán độ đình đám nhất làng bóng đá Việt, Vinh là một trong số nhưng cầu thủ không dính tiêu cực, từ đó nổi lên như ngôi sao bóng đá số 1 Việt Nam.
Vinh là cầu thủ ghi bàn thắng đưa Việt Nam lần đầu lên đỉnh vinh quang của bóng đá khu vực, Vinh đang là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất của giải V - League, hiện đang là vua phá lưới của mùa giải năm nay. Vinh cũng là người Việt Nam đầu tiên chơi bóng cho 1 clb Bồ Đào Nha, hiện là người Việt Nam đầu tiên chơi bóng cho một clb của Nhật (những nền bóng đá hơn hẳn Việt Nam).
Bên cạnh đó thì trong sự nghiệp của mình, Vinh cũng vướng vào không ít "thị phi", như vụ vai s lạy trọng tài, tuyên bố chấp dứt sự nghiệp, hay kết hôn cùng cô ca sỹ Thủy Tiên.
Những thị phi đã lùi xa, nhưng những đóng góp của Vinh cho bóng đã Việt Nam thì vẫn đang được tích lũy mỗi ngày, thế nhưng, rất nhiều người không buông tha cậu ấy, vẫn chửi bới mỗi khi nghe tên thấy hình, vẫn đều đặn "tặng bánh sinh nhật"
Câu chuyện thứ hai :
Cậu chuyện về nghề Cảnh Sát Giao Thông, chuyện đúng cho cả ngành Y và nhiều những ngành nghề khác.
Vừa qua, cộng đồng mạng xôn xao về một công văn hướng dẫn, trong đó có HÌNH NHƯ (theo báo chí nói lại) có nhắc đến việc "cấm quay phim chụp hình CSGT", điều đó tạo nên nhưng dư luận trái chiều, dẫn đến việc bùng nổ một cuộc tranh luận cãi vã. Nhưng chuyện đó không bàn đến ở đây.
Cảnh Sát Giao Thông là một nghề gian khổ, cả ngày phải phơi mặt trơ lưng cho trời đất, bắt người vi phạm, điều khiển giao thông bất kể mưa, nắng, gió hay bão bùng, bất kể ngày, đêm, khuya sáng. Bên cạnh đó, còn tham gia phòng chống tôi phạm, tham gia truy bắt cướp, đôi khi ta bắt gặp hình anh người Cảnh Sát Giao Thông đẩy xe giúp dân, đưa cụ già qua đường hay quét rác làm sạch đường phố.
Nếu ngành CSGT là một cơ thể, cơ thể ấy cũng có bệnh như nhiều cơ thể khác, đó là bệnh mãi lộ khiên cho dân chúng bức xúc vô cùng, đó là cái ung nhọt cần cắt bỏ.
Nhưng rồi, dường như, người ta chỉ nhớ về cái ung nhọt đó, chẳng bạn tâm gì những cống hiến thầm lặng và lớn lao của họ. Đâu đó, tiếng gọi "thằng cảnh sát giao thông", nghe nhói lòng.
Cậu chuyện thứ ba :
Chuyện về thằng em của tôi, cũng là chuyện chung của ngành giáo dục Việt Nam.
Em tôi, nó là con nhà nông, người nó nhỏ thó và đen nhẻm, nhưng mà chăm chỉ lắm, việc gì nó cũng làm mà chẳng nề hà gì. Được cái nữa là nó có tính tò mò, nên từ làm mộc, làm thợ xây, sửa điện ... việc gì nó cũng rất nhanh ý và khéo tay. Nó hay mày mò để làm cái này cái kia, sáng tạo lắm, tôi nghĩ nó có khả năng làm một người thợ giỏi thậm chí là một kỹ sư giỏi, nó có tương lại lắm.
Nhưng, em tôi học dốt, ít nhất là đối với chương trình phổ thông, toán cho đến văn, nó chỉ được trung bình, thế là bạn bè nghĩ nó dốt không có tương lai, thầy cô nhà trường nghĩ nó dốt, không có tương lai, cả làng ai cũng nghĩ thế. Người ta nghĩ, học chữ giỏi mới có tương lai.
Hè vừa rồi, em tôi không dám thi đại học, nó cũng nghĩ nó dốt.
Em tôi, và nhiều em học sinh khác, các em sẽ ra sao khi cả xã hội ai cũng nghĩ các em chẳng có tương lai ?
Cuộc đời là thế, tất cả chúng ta đều là những "Ly Nước Vơi" có phần vơi và có phần có nước, nhưng rồi ai cũng nhìn và phần vơi của người khác để rồi suy nghĩ tiêu cực về họ. Chẳng mấy ai, chịu nhìn vào phần có nước hoặc cả 2 để có cái gọi là "công bình".
Luật đời số 2: Ly Nước Vơi
Câu chuyện là minh họa điển hình cho thói quen "tặng bánh sinh nhật" (GATO) của người Việt Nam, chuyện về chàng cầu thủ Công Vinh.
Vinh không phải là dạng cầu thủ với tài năng thiên bẩm, khả năng của anh có được là nhờ vào sự cần cù chịu khó trong tập luyện và thi đấu. Sau vụ bán độ đình đám nhất làng bóng đá Việt, Vinh là một trong số nhưng cầu thủ không dính tiêu cực, từ đó nổi lên như ngôi sao bóng đá số 1 Việt Nam.
Vinh là cầu thủ ghi bàn thắng đưa Việt Nam lần đầu lên đỉnh vinh quang của bóng đá khu vực, Vinh đang là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất của giải V - League, hiện đang là vua phá lưới của mùa giải năm nay. Vinh cũng là người Việt Nam đầu tiên chơi bóng cho 1 clb Bồ Đào Nha, hiện là người Việt Nam đầu tiên chơi bóng cho một clb của Nhật (những nền bóng đá hơn hẳn Việt Nam).
Bên cạnh đó thì trong sự nghiệp của mình, Vinh cũng vướng vào không ít "thị phi", như vụ vai s lạy trọng tài, tuyên bố chấp dứt sự nghiệp, hay kết hôn cùng cô ca sỹ Thủy Tiên.
Những thị phi đã lùi xa, nhưng những đóng góp của Vinh cho bóng đã Việt Nam thì vẫn đang được tích lũy mỗi ngày, thế nhưng, rất nhiều người không buông tha cậu ấy, vẫn chửi bới mỗi khi nghe tên thấy hình, vẫn đều đặn "tặng bánh sinh nhật"
Câu chuyện thứ hai :
Cậu chuyện về nghề Cảnh Sát Giao Thông, chuyện đúng cho cả ngành Y và nhiều những ngành nghề khác.
Vừa qua, cộng đồng mạng xôn xao về một công văn hướng dẫn, trong đó có HÌNH NHƯ (theo báo chí nói lại) có nhắc đến việc "cấm quay phim chụp hình CSGT", điều đó tạo nên nhưng dư luận trái chiều, dẫn đến việc bùng nổ một cuộc tranh luận cãi vã. Nhưng chuyện đó không bàn đến ở đây.
Cảnh Sát Giao Thông là một nghề gian khổ, cả ngày phải phơi mặt trơ lưng cho trời đất, bắt người vi phạm, điều khiển giao thông bất kể mưa, nắng, gió hay bão bùng, bất kể ngày, đêm, khuya sáng. Bên cạnh đó, còn tham gia phòng chống tôi phạm, tham gia truy bắt cướp, đôi khi ta bắt gặp hình anh người Cảnh Sát Giao Thông đẩy xe giúp dân, đưa cụ già qua đường hay quét rác làm sạch đường phố.
Nếu ngành CSGT là một cơ thể, cơ thể ấy cũng có bệnh như nhiều cơ thể khác, đó là bệnh mãi lộ khiên cho dân chúng bức xúc vô cùng, đó là cái ung nhọt cần cắt bỏ.
Nhưng rồi, dường như, người ta chỉ nhớ về cái ung nhọt đó, chẳng bạn tâm gì những cống hiến thầm lặng và lớn lao của họ. Đâu đó, tiếng gọi "thằng cảnh sát giao thông", nghe nhói lòng.
Cậu chuyện thứ ba :
Chuyện về thằng em của tôi, cũng là chuyện chung của ngành giáo dục Việt Nam.
Em tôi, nó là con nhà nông, người nó nhỏ thó và đen nhẻm, nhưng mà chăm chỉ lắm, việc gì nó cũng làm mà chẳng nề hà gì. Được cái nữa là nó có tính tò mò, nên từ làm mộc, làm thợ xây, sửa điện ... việc gì nó cũng rất nhanh ý và khéo tay. Nó hay mày mò để làm cái này cái kia, sáng tạo lắm, tôi nghĩ nó có khả năng làm một người thợ giỏi thậm chí là một kỹ sư giỏi, nó có tương lại lắm.
Nhưng, em tôi học dốt, ít nhất là đối với chương trình phổ thông, toán cho đến văn, nó chỉ được trung bình, thế là bạn bè nghĩ nó dốt không có tương lai, thầy cô nhà trường nghĩ nó dốt, không có tương lai, cả làng ai cũng nghĩ thế. Người ta nghĩ, học chữ giỏi mới có tương lai.
Hè vừa rồi, em tôi không dám thi đại học, nó cũng nghĩ nó dốt.
Em tôi, và nhiều em học sinh khác, các em sẽ ra sao khi cả xã hội ai cũng nghĩ các em chẳng có tương lai ?
Cuộc đời là thế, tất cả chúng ta đều là những "Ly Nước Vơi" có phần vơi và có phần có nước, nhưng rồi ai cũng nhìn và phần vơi của người khác để rồi suy nghĩ tiêu cực về họ. Chẳng mấy ai, chịu nhìn vào phần có nước hoặc cả 2 để có cái gọi là "công bình".
Luật đời số 2: Ly Nước Vơi
Bạn là một ly nước vơi, người khác cũng vậy, và khi người ta chỉ nhìn vào phần vơi để buông lời trách móc, hãy bơ đi, tập trung vào việc làm cho ly nước của mình đầy thêm.
Luật số 1 : 9 ngày cho kẹo, một ngày không.
Cậu chuyện thứ nhất :
Câu chuyện hãy còn rất nóng hổi, đặt một dấu hỏi to tướng về hậu quả của sự xâm lăng văn hóa, câu chuyện về Fan Cuồng Kpop.
Khi còn bé, mẹ mang nặng đẻ đau, su cơm bú sữa, tắm sửa chăm sóc từng ly từng tý. Lớn lên, ba mẹ làm việc vất vả cho ăn cho mặc, cho đi học đàng hoàng tử tế. Nhưng chỉ vì ba mẹ không cho tiền mua vé đi xem thần tượng Kpop biểu diễn thì con cái lại quay ra chửi bởi, thâm chí còn dọa giết.
Câu chuyện thứ hai :
Câu chuyện cũng hãy còn mang tính thời sự trong cộng đồng mạng, cũng đặt dấu hỏi to tướng nhưng là về lòng thủy chung trong tình yêu của thời đại mới, câu chuyện về nạn "Gấu Chó".
Quen nhau 4 năm, bạn trai hết lòng yêu thương, cưng chiều, lo cho đủ mọi bề từ nhà cữa đến xe cộ, từ học hành đến đón đưa, nhưng chỉ một thời gian bạn trai không có bên cạnh để chăm sóc, cô gái cảm thấy "trống vắng" để rồi ngoại tình với người chỉ quen một vài tháng.
Câu chuyện thứ 3:
Câu chuyện còn rất mới trong cộng đồng có chút quan tâm đến chính trị một chút, chuyện về lòng trung của những người mang danh Cộng Sản.
Theo Cách Mạng, ăn cơm chế độ, uống nước cách mạng, hưởng lộc chính quyền, hưởng quyền từ nhà nước, nhưng chỉ một vài bất mãn nho nhỏ đã trở cờ, làm những việc phản nước hại dân. Tiêu biểu có Bùi Tín, gần đây có Lê Hiếu Đằng.
Cậu chuyện thứ 4:
Một câu chuyện ngụ ngôn, mà nó đúng với tuyệt đại đa số người mà trong lòng chỉ biết nhận và nhận mà không biết đủ là gì.
Chuyện rằng, có một ông cụ ngày nào cũng cho một đứa trẻ mấy viên kẹo, cho đến một ngày nọ, ông cụ không có kẹo để cho, đứa trẻ sinh ra tức giận và chửi rủa ông cụ.
Đời là thế, đên đây, xin rút ra một quy luật chung:
Luật số 1: 9 ngày cho kẹo, 1 ngày không
Câu chuyện hãy còn rất nóng hổi, đặt một dấu hỏi to tướng về hậu quả của sự xâm lăng văn hóa, câu chuyện về Fan Cuồng Kpop.
Khi còn bé, mẹ mang nặng đẻ đau, su cơm bú sữa, tắm sửa chăm sóc từng ly từng tý. Lớn lên, ba mẹ làm việc vất vả cho ăn cho mặc, cho đi học đàng hoàng tử tế. Nhưng chỉ vì ba mẹ không cho tiền mua vé đi xem thần tượng Kpop biểu diễn thì con cái lại quay ra chửi bởi, thâm chí còn dọa giết.
Câu chuyện thứ hai :
Câu chuyện cũng hãy còn mang tính thời sự trong cộng đồng mạng, cũng đặt dấu hỏi to tướng nhưng là về lòng thủy chung trong tình yêu của thời đại mới, câu chuyện về nạn "Gấu Chó".
Quen nhau 4 năm, bạn trai hết lòng yêu thương, cưng chiều, lo cho đủ mọi bề từ nhà cữa đến xe cộ, từ học hành đến đón đưa, nhưng chỉ một thời gian bạn trai không có bên cạnh để chăm sóc, cô gái cảm thấy "trống vắng" để rồi ngoại tình với người chỉ quen một vài tháng.
Câu chuyện thứ 3:
Câu chuyện còn rất mới trong cộng đồng có chút quan tâm đến chính trị một chút, chuyện về lòng trung của những người mang danh Cộng Sản.
Theo Cách Mạng, ăn cơm chế độ, uống nước cách mạng, hưởng lộc chính quyền, hưởng quyền từ nhà nước, nhưng chỉ một vài bất mãn nho nhỏ đã trở cờ, làm những việc phản nước hại dân. Tiêu biểu có Bùi Tín, gần đây có Lê Hiếu Đằng.
Cậu chuyện thứ 4:
Một câu chuyện ngụ ngôn, mà nó đúng với tuyệt đại đa số người mà trong lòng chỉ biết nhận và nhận mà không biết đủ là gì.
Chuyện rằng, có một ông cụ ngày nào cũng cho một đứa trẻ mấy viên kẹo, cho đến một ngày nọ, ông cụ không có kẹo để cho, đứa trẻ sinh ra tức giận và chửi rủa ông cụ.
Đời là thế, đên đây, xin rút ra một quy luật chung:
Luật số 1: 9 ngày cho kẹo, 1 ngày không
Nếu bạn trao điều tốt đẹp cho ai đó, một cách thường xuyên và vô điều kiện, thì khi quy trình đó bị gián đoạn, người ta sẽ trở mặt, quay lưng và chổng mông vào bạn ngay tắp lự.
Subscribe to:
Posts (Atom)