Showing posts with label Kịch bản quảng cáo vui.. Show all posts
Showing posts with label Kịch bản quảng cáo vui.. Show all posts

Tuesday, December 17, 2013

VỤ HÔI BIA - CÓ HAY KHÔNG SỰ DÀN DỰNG CỦA TRUYỀN THÔNG?

Một chuỗi sự việc liên hoàn  xe bia bị đổ, người dân hôi của, hãng bia đòi tài xế bồi thường, mạnh thường quân lập quỹ ủng hộ tài xế, hãng bia tuyên bố không đòi bồi thường, và những tình tiết hậu vụ việc đã thu hút được đáng kể sự theo dõi của dư luận trong suốt thời gian qua.

Việc nào thu hút sự chú ý tất nhiên thu hút cả sự xét nét, và sau khi vạch tìm ghép nối, cảm thấy câu chuyện có phần mang tính "kịch", nhiều người đã cho rằng đã có sự can thiệp dàn dựng của truyền thông mà đạo diễn chính là Tiger.

Có người đặt nghi ngờ ngay từ đầu, tức kể cả vụ tai nạn đổ bia cũng là dàn dựng, người dè dặt hơn thì dừng lại ở việc hoài nghi sự can thiệp của truyền thông và Tiger sau vụ tai nạn mang tính chất "chớp cơ hội làm PR".

Vốn không muốn đau đầu với những vụ việc liên quan đến truyền thông, song khi đọc bài viết với tựa đề: VỤ HÔI BIA: NỰC CƯỜI VỚI CÁC "CHUYÊN GIA" CHÉM GIÓ RẰNG CÓ SỰ DÀN DỰNG TRUYỀN THÔNG. thì tôi nghĩ cũng thú vị.

Tác giả bài viết cũng được xem là một "chuyên gia" mới nổi trong giới truyền thông, PR. Tôi cũng từng được đọc nhiều bài viết chất lượng với những góc nhìn sâu sắc, độc đáo của anh ta.

Tuy nhiên bài viết này tôi đánh giá là một sự giải thích hời hợt, một xô nước chữa cháy vụng về dù đã cố gắng khéo léo đánh lừa độc giả, kéo họ vào những cái nhìn thiên lệch và những kết luận võ đoán.

1. Tác giả viết rằng :
Vụ tai nạn này bản chất không phải là khủng hoảng truyền thông của hãng bia. Đối tượng bị chỉ trích và ném đá ở đây là những người dân tham gia hôi của ở Đồng Nai nói riêng và một thói xấu của người Việt Nam chúng ta nói chung. Nên về nguyên tắc, hãng bia không phải chịu bất cứ ảnh hưởng tiêu cực thực tế nào. Cho nên họ đâu cần "xử lý" cái gì!
Thứ nhất, người làm truyền thông phải hiểu rõ quyền lực của dư luận, với dư luận thì "tôi không làm gì sai" không bao giờ đồng nghĩa với "tôi không có rủi ro gì". Thực tế chứng minh, khi có thông tin Tiger bắt tài xế Hậu đền tiền dư luận đã nổi giận với sự vô cảm đó như thế nào, thậm chí một bộ phận đã đòi tẩy chay Tiger.

Vì vậy, rõ ràng, với một vụ việc thu hút đông đảo sự chú ý như thế này, nếu không xử lý một cách khéo léo, nguy cơ rủi ro và rơi vào khủng hoảng truyền thông là rất cao.

Thêm vao đó, logic rằng "vì không có nguy cơ khủng hoảng nên không cần xử lý khủng hoảng, vì không cần xử lý khủng hoảng nên không liên quan" mà nột logic mang tính ngụy biện theo kiểu "tôi muốn du lịch nên tôi đến Sapa, tôi không đến Sapa suy ra tôi không đi du lịch".

Ngoài Sapa còn nhiều lựa chọn khác để du lịch, cũng vậy, ngoài mục tiêu xử lý khủng hoảng còn nhiều mục tiêu khác kéo truyền thông phải can thiệp. Cụ thể trong vụ việc này, sau vụ tai nạn, Tiger hoàn toàn có thể biến nó thành cơ hội quảng bá, cơ hội quảng bá chứ không phải xử lý khủng hoảng.

2. Tác giả cho rằng việc kéo dài thời gian đưa ra quyết định xử lý vụ việc (tuyên bố không đòi bồi thường) của Tiger là vì "thực hiện đầy đủ theo quy trình làm việc chuyên nghiệp của các công ty lớn" và cho rằng muốn lấy 1 đồng của các "ông lớn" này cần phải có 10 con dấu!

Tác giả viết thêm:
Vừa xong, việc một ngân hàng rất lớn gọi điện đòi nợ khách hàng số tiền chỉ đúng... 1đ cũng là chuyện "thật như đùa" của quy trình doanh nghiệp. Nghe thì có vẻ rất buồn cười nhưng đấy mới là chuyên nghiệp.
Rõ ràng tác giả đã đồng nhất giữa chuyên nghiệp và nguyên tắc, rằng chuyện nghiệp là phải theo nguyên tắc, làm việc theo nguyên tắc là chuyên nghiệp đó là một nhận định sai hoàn toàn. Chuyên nghiệp vốn phải hiểu là "nguyên tắc hóa những gì được cho là hiệu quả nhất", hiệu quả mới chính là chuyên nghiệp chứ không phải nguyên tắc, vì vậy chuyên nghiệp bao gồm cả việc xử lý linh động, nhanh, gọn.

Vì thế, luôn luôn có cái gọi là "quy trình ngoài quy trình" để xử lý những tình huống đặc biệt ở những doanh nghiệp lớn thậm chí là những doanh nghiệp nhỏ vừa, bản thân tôi cũng từng xây dựng một quy trình làm việc tổng thể và rõ ràng trong những tình huống đặc biệt tốc độ xử lý là điều được ưu tiên hàng đầu.

Với Tiger, một hãng bia danh tiếng mà nói, làm sao lại không có được sự linh động như vậy. Thêm vào đó, khoản tiền mấy trăm triệu đối với Tiger nói chung và kinh phí truyền thông - quảng cáo của Tiger nói riêng thật chẳng thấm vào đâu.

So sánh hiệu quả của việc "không đòi bồi thường" trong vụ việc thu hút chú ý này và bỏ ra mấy trăm triệu để mua quảng cáo trên ti vi thì rõ ràng quyết định đã có thể đến từ rất sớm.

3. Tác giả nêu ra hai phương pháp tung hứng cảm xúc ứng dụng trong truyền thông là "hạ thấp kỳ vọng người đối diện" và "gương sáng phố phường", dụng ý của việc này đơn giản là tung hỏa mù, nhấn mạnh sự am hiểu của mình trong lĩnh vực truyền thông để gia cố niềm tin của độc giả đối với nhưng kết luận của mình. "Hãy tin tôi, tôi là một người am hiểu lĩnh vực này".

Dù đặt cái tên nào, mang tính hàn lâm hay "chuyên môn" ra sao thì logic của phương pháp ấy chỉ có một đó là tạo nên một sự so sánh cao thâp chênh lệch hòng khiến người tiếp nhận thỏa mãn với những gì mình đưa ra cho họ, không có gì là quá cao siêu hay khó áp dụng như tác giả mô tả cả. Các doanh nghiệp xưa nay và trong kinh doanh buôn bán bình thường người ta áp dụng đầy rẫy, đề giá bán 2 triệu, giảm giá 800 ngàn, bán với giá 1 triệu 200 ngàn trong khi thực giá cũng chỉ có 1 triệu 200 ngàn là thủ thuật dễ thấy nhất trên các tờ rơi được phát hàng ngày trên các tuyến phố.

Tung hỏa mù như thế, nhưng tác giả hoàn toàn không chứng mình được rằng Tiger không áp dụng hai phương pháp mà tác giả nêu ra, thế nhưng lại khẳng định chắc nịch rằng không hề có sự can thiệp dàn dựng của truyền thông.

***

Một khi có ý muốn chứng minh Thât - Giả, Dàn Dựng - Tự Nhiên phải đưa ra được bằng chứng sát thực, đằng này chỉ có vài lời nói suông, đã nói suông lại còn nói không hợp lý lẽ, cố tình đánh lừa người đọc như thế thật trái với Slogan "Tell The Truth" (nói sự thật) của tác giả.

Quay lại với việc CÓ HAY KHÔNG SỰ DÀN DỰNG CỦA TRUYỀN THÔNG ?

Trước hết chúng ta thừa nhận vài trò của báo giới trong vụ việc này là rất quan trọng, ít nhất là vai trò "kéo đẩy" còn có vai trò "hạt nhân" hay không thì tôi chưa dám khẳng định, đơn giản vì tôi là người nhìn nhận chứ không phải người trong cuộc hay người điều tra.

1. Có rất nhiều vụ hôi của trước đó như chỉ đến khi vụ việc này diễn ra, đồng loạt các báo mới thổi lên thành tầm cỡ "quốc nhục", VTV thậm chí còn làm một chương trình đối thoại về văn hóa ứng xử trong tình huống tương tự.

2. Hàng loạt các bài viết ra lò mỗi ngày khai thác và cập nhật tỉ mẩn nhất có thể về diễn biến vụ việc, lèo lái dư luận từ cung bậc này qua cung bậc khác để rồi hạ màn êm đẹp.

Cũng như bao người đứng ở vai trò là người nhìn nhận, tôi xin đưa ra nhưng câu hỏi "tại sao" sau đây:

1. Tại sao xe chở hàng nặng, dễ hư hỏng và cồng kềnh lại không có che chắn và chằng buộc để nó đổ "đẹp mắt" như vậy?

2. Tại sao ban đầu đồi bồi thường, sau đó lại quyết định không đòi bồi thường nữa, dù lúc này với quỹ ủng hộ của các mạnh thường quân anh Hậu hoàn toàn có khả năng chi trả ?

3. Tại sao anh Hậu là lái xe cho một hãng vận tải lớn, theo quan sát của tôi, người làm nghề này có thể thiếu thốn nhưng không phải nghèo lại được mô tả như người "chẳng có gì" ?

4. Tại sao anh Hậu không bị bồi thường mà còn giữ lại 40% số tiền ủng hộ  để rồi sau đó lại trả hết mà không trả hết ngay từ đầu ?

Cuối cùng, điều mà báo giới dù tỉ mẩn đến đâu cũng chẳng thèm khai thác đó là tất cả các xe chở bia đều được bảo hiểm toàn bộ tai nạn, vậy thì điều khoản trong hợp đồng bảo hiểm là gì ?.

Thông tin "từ chối đền bù" của công ty bảo hiểm mà báo chí đăng không xuất phát từ công ty bảo hiểm mà xuất phát từ anh Hậu, đây là một điểm lạ cần đặt dấu hỏi.

Tìm hiểu về sản phẩm bảo hiểm hàng hóa nội địa của công ty cổ phần Bảo Hiểm Bưu Điện (nơi công ty anh Hậu mua bảo hiểm) thì thấy ghi rõ :
-Đối tượng bảo hiểm:
     Hàng hóa vận chuyển trong lãnh thổ Việt Nam
    Vỏ container vận chuyển trong lãnh thổ Việt Nam 
-Phạm vi bảo hiểm:
    Cháy hoặc nổ;
    Động đất, bão lụt, gió lốc, sóng thần và sét đánh;
    Phương tiện vận chuyển bị đắm, bị lật đổ, bị rơi, mắc cạn, đâm va nhau hoặc đâm va vào vật thể khác hay bị trật bánh;
    Cây gãy đổ, cầu cống, đường hầm và các công trình kiến trúc khác bị sập đổ;
    Phương tiện chở hàng mất tích;
    Hy sinh tổn thất chung. 
-Loại trừ:
    Chiến tranh, đình công, nội chiến, cách mạng, khởi nghĩa, phản loạn hoặc quần chúng nổi dậy, CƯỚP, mìn, thủy lôi, bom hoặc các dụng cụ chiến  tranh khác;
    Hậu quả trực tiếp hay gián tiếp của phóng xạ hay nhiễm phóng xạ phát sinh từ việc sử dụng năng lượng nguyên tử, hạt nhân và/hoặc phản ứng hạt nhân, phóng xạ tương tự;
    Hành động xấu cố ý hay hành vi phạm pháp của người được bảo hiểm hay người làm công cho họ;
    Những mất mát, hư hỏng hay chi phí do khuyết tật vốn có hoặc do tính chất đặc thù của loại hàng hóa được bảo hiểm;
    Xếp hàng quá tải đối với hàng chở nguyên chuyến;
    Đóng gói sai quy cách, bao bì không thích hợp hoặc hàng bị hỏng từ trước khi xếp lên phương tiện vận chuyển;
    Rò chảy thông thường, hao hụt trọng lượng hay giảm thể tích thông thường của hàng hóa được bảo hiểm trong quá trình vận chuyển;
    Phương tiện vận chuyển không đủ khả năng lưu hành, không đảm bảo an toàn giao thông;
    Những mất mát, hư hỏng hay chi phí có nguyên nhân trực tiếp do chậm trễ, dù chậm trễ đó do một rủi ro được bảo hiểm;
    Hàng hoá bị tổn thất trước khi cấp đơn bảo hiểm;
    Hàng hoá chở quá địa điểm kết thúc hành trình ghi trên đơn bảo hiểm.

Phát biểu với báo giới, anh Hậu nói rằng công ty bảo hiểm từ chối bồi thường vì cho rằng hàng hóa bị cướp, điều này hoàn toàn vô lý.

Thứ nhất, đó không phải hành vi cướp, vì hành vi cướp được mô tả trong luật hình sự là  hành vi sử dụng vũ lực, hoặc đe dọa sử dụng ngay tức khắc vũ lực đối với người khác nhằm chiếm đoạt tài sản của người khác. Hành vi của người hôi bia trong vụ này chỉ có thể quy về hanh vi "công nhiên chiếm đoạt tài sản" mà thôi (!?).

Hơn nữa hành vi đó diễn ra trong tai nạn chứ không phải diễn ra độc lập, điều khoản loại trừ của sản phẩm bảo hiểm chỉ loại trừ trường hợp hàng hóa bị cướp (độc lập) chứ không loại trừ các khả năng mất mát do bên thứ ba trong tai nạn.

Với những bằng chứng có được anh Hậu và công ty chủ quản hoàn toàn chứng minh được điều đó. Vậy thì thiệt hại của vụ tại nạn về mặt tài chính anh Hậu vốn không phải là người chịu trách nhiệm đền bù mà là công ty bảo hiểm.

Hỏi rằng tất cả những gì diễn biến sau đó phải giải thích làm sao?

Thursday, October 3, 2013

Bản Tin Sáng 04/10




1.      1.  Đêm mùa thu, Cô Đài con bà Loan 19 tuổi ăn mặc mát mẻ đi dạo thì gặp anh Việt con ông Nam cũng trạc tuổi, rất đẹp trai đĩnh đạc, thấy hợp ý hợp tình, trong lúc thoáng mệt 2 người cùng nhau về nhà nghỉ, tại đây, anh Việt đã đóng cô Đài 6 phát.

Ngày hôm sau, cô Đài đến đồn cảnh sát khai báo, vị cảnh sát trưởng ôn tồn nói : theo tình tiết cô kể thì rõ ràng cả 2 tình nguyện đến với nhau, không biết cô định tố cáo anh ta tội gì ?

Cô Đài đáp : tôi muốn biết khi nào thì anh ấy lại tới ?

2.      2. Hai vạn năm ánh sáng, đó là khoảng cách đo được từ phòng trưng bày những hình ảnh về hậu quả thiên tai (Facebook), nơi những giọt nước mắt tí tách rơi, tới các cây ATM.

3.      3. Sáng nay, người ta phát hiện một cô gái ngất xỉu bên vệ đường với một bên má hằn đỏ 5 ngón tay. Theo điều tra ban đầu, cô gái tên là Tửng, vốn là nhà phân phối đa cấp lão làng của Thiên Ngọc Minh Uy, tuần trước cô cảm thấy hoang mang vì thấy người thân lạnh nhạt nên đi đến gặp bác sỹ tâm lý.

Bác sỹ hỏi : Cô cảm thấy tâm trạng bây giờ thế ?
Tửng đáp : Nếu ông không tham gia Thiên Ngọc Minh Uy thì đừng hòng khám bệnh cho tôi.

Sau đó không ai biết thêm điều gì.

4    4.  Một vị quan tham cấp Huyện, béo bụng trong mùa bão, sau khi chết đi xuống âm phủ gặp Diêm Vương. Diêm Vương coi rõ tội trạng đâu vào đấy rồi phán:

- Bây giờ người có 2 lựa chọn, hoặc chịu nhốt chung với đồng loại suốt đời không được đầu thai, hoặc muôn kiếp đầu thai làm con sùng.
- Tôi chọn phươn án một.
- Đầu Trâu, Mặt Ngựa ! các ngươi đưa tên này ném vào hố phân cùng bọn sùng.

5    5. Sau phong trào “Trốn Thuế là Yêu Nước”, vì lo ngại những nguy cơ có thể xảy ra nếu Lê Quốc Quân bị nhốt chung với một người Congo, các nhà Rân Chủ tiếp tục phát động phong trào “Free Condom for Lê Quốc Quân”

6    6. Các nhà khoa học vừa công bố kết quả nghiên cứu đề tài “mối liên hệ biện chứng giữa caption thương cha, nhớ mẹ và các bức ảnh khoe vếu”.

Theo đó, có đến 95% số người chụp ảnh cho các “cô gái hiếu thảo” là những nam thanh niên chưa kịp mặc quần.

100% những người like ảnh đều được miễn đội nón bảo hiểm khi tham gia giao thông.

7    7.  Dùng thuốc kích dục quá độ, nhiều thanh niên đang trở thành “thanh niên cứng”, hậu quả là ăn Cu – Đơ 24/24, gây stress rất nặng.

Nhiều thanh niên cứng vì ức chế, mà có phong trào chửi bới đòi đuổi việc Cảnh Sát Giao Thông, với hi vọng dùi cui có thể làm giảm tác dụng của thuốc kích dục.

8.   8. Nam thanh niên bị táo bón đọc truyện khi đi vệ sinh, truyện viết : “Ruồi đực nói với ruồi cái : Anh yêu em hơn cả cứt.”

Nam thanh niên hưởng dương 21 tuổi.

Tuesday, October 1, 2013

Điểm Nóng Tuần Qua

1. Tin ngôi sao - giải trí :

- Quyết tâm lập kỷ lục guiness, một cô gái Việt Nam đã chỉ mặc một cái quần chíp và không tắm trong suốt 25 ngày, tuy nhiên trong buổi công nhận kỷ lục, chuyên gia Trần Ngọc Thịnh sau khi ngửi quần chíp đã tuyên bố đó không phải là quân chíp 25 ngày không giặt và bác bỏ kỷ lục trên.

- Một cuộc phỏng vấn ngắn với Omo, chàng trai bị trục xuất vì quá đẹp trai:

+ Hỏi : Thưa anh, anh nghĩ sao về người Việt Nam
+ Đáp : Người Việt Nam rất tuyệt vời, thứ duy nhất họ thiếu là nhan sắc, đó là lý do tôi ở đây.
+ Hỏi : Anh nghĩ sao khi có người cho rằng sẽ tốt hơn nếu để tiền làm từ thiện giúp đồng bào thay vì mời anh qua trình diễn ?
+ Đáp : Tôi không chấp những người biết suy nghĩ.

2. Tin văn hóa xã hội

- Đồng thời với tin bão cấp 10 ở Việt Nam là tin Chính Phủ Mỹ tạm thời ngừng hoạt động, thông qua đó một tin động trời được tiết lộ, người Mỹ có thói quen xịt nước hoa vào đít trước và sau khi đại tiện.

Chẳng thế mà giới trẻ Việt Nam chửi rủa khi bão làm đổ trụ phát sóng, và khóc khi chính phủ Mỹ nghỉ dưỡng.

- Ngày hôm qua, công đồng mạng Hai Vú Lớn có phát ngôn : Thanh Niên tình nguyện thực chất là những kẻ việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng.

Phát ngôn này mở ra một xu hướng thời trang đội mũ bằng mông của giới trẻ trong mùa đông năm nay.

3. Tin chính trị pháp luật

- Nhà "dâm chủ" Phương Uyên đang hô vang "Đả Đảo Cộng Sản Độc Tài" thì có một thanh niên lao đến nhanh như cắt cặp trảo vào vếu của thánh nữ, nhưng cô vẫn kiên cường hô vang :

Đả đảo cộng sản độc tài
Đả cộng sản độc tài
Đả cộng độc tài
Đả cộng tài
Đả tài

Đãããããã !!!!!  Đãããããã !!!!!  Đãããããã !!!!!

- Nhà nước đã có một sự nhân nhượng được giới quan sát đánh giá là "nhục nhã" trước nhóm "tuyên bố 258" khi sửa đổi điều luật 258 BLHS VN thành điều 852 BLHS VN (nội dung giữ nguyên)

4. Tin sức khỏe giới tính :

- Tuần qua, nhà nữ sinh vật học, người đang thực hiện chương trình nghiên cứu về bướm đã đột tử vì thiếu nước, nguyên nhân được cho là "vuốt bướm 100 lần"

- Làm sao để chàng khỏi xuất tinh sớm ? Câu hỏi này được một fucker trẻ tuổi giải đáp ngắn gọn là : người bạn gái nên xuất tinh sớm hơn.


5. Tâm sự bạn đọc : 

Những ngày chớm lạnh ... bạn có nhớ đến đông xưa?

Trong những đêm lạnh như cắt, bạn phải ra khỏi nhà, vội vàng không kịp mặc áo ấm.

Băng từ phố này qua phố khác, lẫm lũi tìm đến từng tiệm thuốc, rồi lại lầm lũi đến tiệm thuốc khác khi những tiệm kia đã đóng cữa an giấc.

Bạn còn nhớ bạn đã tuyệt vọng, chán nản như thế nào khi trở về tay không ?

Hãy mua thật nhiều Bao Cao Su từ hôm nay.

OK ! cho mùa đông không lạnh.




















Tuesday, September 24, 2013

Cái tinh tế trong quảng cáo - marketing (phần 3)

Marketing - Quảng cáo bản chất cuối cùng chính là phát hiện ý niệm đang hiện hữu , gieo trồng ý niệm mới, sau đó dẫn dắt để các ý niệm đó phát triển thành quyết định mua hàng. Đó là thuần chất phải là một một quá trình nghiên cứu và tác động tâm lý với đủ cả sự khoa học và tinh tế.

Ngày nay, nhiều người làm marketing, người thì quan tâm đến những vẫn đề quá to tát, người thì lại rập khuôn một cách sáo rỗng những gì có sẵn, câu chuyện về tâm lý và quá trình phát triển tâm lý khách hàng ít được đào sâu mà có chăng cũng chỉ là phỏng đoán đến võ đoán, đây là nguyên nhân dẫn đến sự thất bại của rất nhiều nhãn hàng.

Một quá trình phát triển tâm lý đầy đù sẽ diễn biến như sau :

Đầu tiên là quá trình tiếp xúc giữa thị giác, thính giác, khứu giác, vị giác, xúc giác, tư tưởng với màu sắc hình khối, âm thanh, mùi vị , trạng thái vật lý (rắn, lỏng, khí ...), sự vận động tương tác của các sự vật, sự việc.

Sau quá trình tiếp xúc là quá trình cảm nhận, (quá trình này diễn ra chính là đất để cho "ấn tượng đầu tiên" dựng võ), những cảm nhận đó chính tình cảm nhất thời đối với sự vât sự việc được tiếp xúc : yêu thích, ghét,  đau, buồn ...

Tiếp theo là quá trình phân tích, đánh giá, và đưa những thông tin có được từ 2 quá trình trên vào tâm thức lưu lại một cách gọn gàng. Từ những phân tích đánh giá đó mới sinh ra ý chí, quyết định hành động phản ứng lại với những gì cảm nhận được. Cuối cùng là sự nhìn nhận lại, đúc kết nên nhận thức về các sự vật, việc, thông tin.

Nhận thức của khách hàng phát triển theo thời gian và tuần hoàn với công thức A + a = B, trong đó (A) là nhận thức ở thời điểm T1, (a) là một quá trình từ tiếp xúc, cảm nhận, phân tích đánh giá, ra quyết định đến đúc kết nên nhân thức đối với một đối tượng (C) trong khoảng thời gian t, (B) là nhận thức ở thời điểm T2 (T2 = T1+t).

Để dẫn dắt khách hàng đến với quyết định mua hàng, người làm Marketing phải hiểu và nắm được A, đưa những thông tin "đầu vào" phù hợp về (C) cho quá trình (a) để thu được quyết định "đầu ra" như mong đợi.

Đó không phải là sự nhồi nhét cẩu thả các thông tin hay ho về sản phẩm dịch vụ của bạn như cách rất nhiều người đang làm mà đó là sự bố trí một cách tinh tế, khoa học tổng hòa tất cả những gì có thể tác động đến các giác quan cũng  như tư tưởng của khách hàng, từ nơi gửi xe cho đến nhà vệ sinh, từ font chữ cho đến ngôn từ, từ âm thanh cho đến mùi vị ....

Nếu không hiểu được điều này thì cho dù với những bản kế hoạch dày cộm, một khoản chi phí marketing lớn  đến mấy bạn cũng thất bại như thường. Hãy ngồi lại, phân tích thật kỹ tâm lý đã có, đang có và có thể có dù là nhỏ nhặt nhất của khách hàng, thay vì cứ suy nghĩ rằng một chiến dịch rầm rộ sẽ tống được tất cả hàng trong kho đến tận từng hộ gia đình. Cái thời truyền thông một chiều qua rồi, cái thời khan hiếm hàng hóa qua rồi, cẩu thả với những khách hàng ngày một tiêu dùng thông minh hơn chính là tự sát.

Một số ví dụ nhỏ sau đây sẽ chứng minh cho bạn thấy nắm bắt từng ý niệm trong đầu khách hàng quan trọng đến thế nào :

1. Bắt đầu với xe đẩy. Phát minh năm 1938 này được thiết kế với mục đích ‘giúp’ khách hàng mua nhiều hàng hơn, với kích cỡ lớn hơn. Vì sao? khi khách hàng đẩy xe đẩy trống trơn tới quầy tính tiền, bên trong chỉ có một chai dầu gội đầu? Và đúng lúc ấy, có khá đông người xung quanh cũng đang tính tiền. Tính ghen tỵ và cái tôi của con người làm họ so sánh mình với người xung quanh.

2. Và mùi hương đầu tiên bạn thường cảm thấy chính là mùi Bánh mì. Theo nghiên cứu, mùi bánh mì sẽ đánh tan cảm giác xa lạ và đề phòng xung quanh của bạn. Một khi bạn cảm thấy thoải mái, bạn sẽ dễ chi tiền và nghe theo lời người khác hơn.

Đó cũng là lý do vì sao, một số quán cà phê để dành cà phê "nước 2" chỉ để đun nóng nó vào ngày hôm sau, khách hàng sẽ khó có thể bỏ qua mùi cà phê ngào ngạt trong một buổi sáng.

3. Các Siêu thị để những đồ nhu yếu phẩm, đồ ăn, sữa, trứng… ở góc tường và thường nằm cuối siêu thị mục đích là để khách hàng phải đi qua hêt Siêu thị. Sẽ có cơ hội khách hàng bị bắt mắt bởi một hàng hóa nào đó khác.

4. Những sản phẩm dễ bán được nhất chính là những sản phẩm nằm bên kệ hàng hóa bên tay phải của của khách hàng (tức là bên thuân tay thuận mắt). Và Siêu thị sẽ tính phí cao hơn hoặc để những sản phẩm có tính chiến lược hơn nằm bên tay phải của từng kệ hàng hóa.

5. Trẻ con thường tò mò và chúng sẽ có cảm giác khám phá khi tìm thấy gì đó thú vị, những mặt hàng dành cho trẻ con thường nằm thấp xuống phía dưới (như sôcôla, kẹo, bánh…) nhằm thu hút chúng.

6. Âm nhạc? Nghiên cứu chứng minh được rằng nhạc nhẹ và chậm khiến khách hàng ở lại lâu hơn và mua nhiều hơn. Thêm nữa, nhạc cổ điển có tác dụng mạnh nhất trong trường hợp này và khiến người mua sẽ mua hàng đắt hơn. Âm nhạc quá lớn hay quá nhanh sẽ khiến khách hàng từ bỏ bạn.

Âm nhạc lại là điều tối kỵ đối với những dịch vụ cần phục vụ nhanh, như các tiệm bánh, quán cơm ...

7. Nhân viên phục vụ nữ xinh xắn có thể khiến khách hàng thường xuyên lui tới nhà hàng của bạn, nhưng nếu quá lố một chút nó sẽ thành trở ngại tâm lý đối với khách hàng

8. Một công ty giấy dùng chung một nhẫn hiệu cho cả giấy ăn và giấy vệ sinh và đó là dấu hiệu báo cho đàn quạ thương hiệu tìm đến.

9. Không Độ từ nhà tiên phong trở thành kẻ bám đuổi khi định giá sản phẩm chai nhựa tiện dụng là 7.000 chứ không phải 5.000 như C2 (không chỉ vấn đề chi trả ít hơn mà còn là việc chi trả 1 tờ tiền 5000 với việc trả thêm 2000 tiền "lẻ"), khi dung tích nước đóng chai vượt quá nhu cầu giải khát của khách hàng thay vì vừa đủ như C2.

10. Một số trang mạng xã hội của Việt Nam bất đắc kỳ tử chỉ vì tự nhận mình là mạng xã hội không thua kém gì facebook, tương tự một số trang tìm kiếm cũng tự so sánh mình với Google. Nếu giữ im lặng và bước tiếp con đường của riêng mình thay vì so sánh mình với thứ mà khách hàng đang tin dùng (tức là thách thức niềm tin của khách hàng, điều này khiến khách hàng có phản ứng tự vệ) thì có lẽ chuyện đã khác. Cờ Rôm + hãy lấy đó làm bài học.

11. Kangaroo hi sinh cảm tình của khách hàng, để đổi lấy mức độ nhận biết tên thương hiệu bằng cách giật quảng cáo liên tục "Kangaroo máy lọc nước hàng đầu Việt Nam", thế nhưng mọi thứ dương như đã trở thành công cốc khi mà hệ thống phân phối chưa có.

12. Cocacola thất thế thấy rõ trước Pepsi ở Việt Nam, vì họ không nhìn ra đước sự thiếu thốn "chất trẻ", "chất mới", "chất năng động" của một quốc gia đang phát triển.

(còn tiếp)









Monday, September 23, 2013

Cái sự tinh tế trong quảng cáo - marketing (phần 2)

Mở đầu bằng một triết lý cho nó oách nhỉ (!?), Quảng cáo, marketing, không phải là mặc vào cho sản phẩm, dịch vụ một bộ cách rực rỡ, hay tô son trát phấn để nó trở nên lộng lẫy mà là làm toát lên cái thần của sản phẩm, dịch vụ, làm nổi bật lên được cái giá trị của nó.

Chiều nay online bắt gặp hình ảnh này :


Cùng với lời bình : Dù bạn có là ai và quyền lực đến thế nào thì gia đình vẫn luôn là điều quan trọng nhất.

Thực ra đó chỉ là phần "phản ứng phụ" cho thông điệp thực sự của của bức ảnh này mà thôi, thông điệp chính và cũng là mục đích của bức ảnh này đó là "hãy nhìn xem, ông ấy là một người bố tốt, ông ấy là một người yêu gia đình, và một người bố tốt, một người yêu gia đình, khi là một tổng thống ông ấy sẽ chăm lo cho gia đình bạn".

Cách Pr hình ảnh này là cách mà rất nhiều "người nổi tiếng" sử dụng để xây dựng thương hiệu cá nhân, nó được gọi là "quy tắc liên tưởng", quy tắc này được phát biểu rằng : khi hình ảnh của thương hiệu gắn liền với một hình ảnh tốt đẹp, người ta sẽ liên tưởng sự tốt đẹp đó đến và gán cho thương hiệu đó.

Các ngôi sao thường xuất hiện với "thú cưng" của mình để tạo cho các fan ý nghĩ rằng thần tượng của mình là người yêu động vật, các doanh nhân thường xuất hiện trong các buổi từ thiện để tạo cho khách hàng của họ sự thiện cảm khi nghĩ rằng họ là người có lòng nhân ái.

Quy tắc này rất dễ vận dụng, nhưng cũng có nguyên tắc khi áp dụng, đó là những gì bạn muốn người khác liên tưởng đến khi nghĩ về bạn phải là những giá trị thật có của bạn. Nếu không, rất dễ trở thành "tấn trò đời" đấy.

******

Ngày xưa, mình và đám bạn có một trò vui (mà hẳn là nhiều người từng chơi), đó là 2-3 người nhóm lại cùng nhìn về một điểm nhất định (nhìn lên trời chẳng hạn) thế là những đứa khác cũng tò mò nhìn theo, tràng cười bắt đầu khi họ phát hiện ra chẳng có gì để nhìn cả.

Đây là một hiện tượng tâm lý phổ biến, có thể gọi là "quy tắc đám đông" hay "quy tắc xã hội", con người có xu hướng quan tâm đến những gì mà đám đông, hay xã hội đang quan tâm, ví dụ du như vụ Huyền Chíp và cuốn sách Xách Balo Lên và Dzọt gần đây.

Quy tắc này cũng có khá nhiều nhà quảng cáo áp dụng kiểu đại loại như  "9/10 phụ nữ Việt Nam tin dùng Diana, bạn thì sao?" hay "Để xác lập kỷ lục phục vụ 2 tỷ bữa ăn cho gia đình Việt, mỗi khách hàng khi mua một gói mỳ Ba Miền sẽ được tằng kèm một chiếc tăm" ... đây là cách nêu con số để ẩn dụ cho đám đông, còn một cách cũng khá phổ biến đó là những thước phim quảng cáo với hình ảnh "biển người" như của C2, Không Độ, Vinaphone ...

Một số nhà hàng, cửa hiệu khi mới khai trương thường lót tay để có một lượng khách hàng đông đảo đến không ngờ làm cho người khác quan tâm, như StarFucks Coffee khi vưa qua Việt Nam, cách này cũng không nằm ngoài quy tắc trên.

******

Cũng không liên quan lắm, nhưng vì có chung từ "cam kết" nên mình nhắc lại chút.

Ngày còn là học sinh, bao nhiêu người đã từng bị viết "bản tự kiểm điểm có chữ ký của phụ huynh" rồi nhỉ ? Mình thì bị khá nhiều lần, và nhớ mãi, trong một "bản tự kiểm điểm" luôn có phần "em xin hứa từ nay sẽ không sờ mông bạn gái trong lớp nữa, nếu tái phạm em xin chấp nhận để bạn ấy sờ lại". Đó là phần cam kết.

Một nghiên cứu khoa học chỉ ra rằng, thuyết phục một nhóm người đã có cam kết về những việc liên quan đến thông điệp bạn truyền tải sẽ thu được kết quả cao hơn rất nhiều nhóm người chưa thực hiện bất kỳ một cam kết nào trước đó, và thuyết phục nhóm người đã cam kết bằng giấy trắng mực đen thì hiệu quả hơn nhóm cam kết bằng miệng.

Lấy ví dụ rằng, bạn đến 100 hộ gia đình và thuyết phục họ ký tên vào bản cam kết "tiết kiệm điện và năng lượng", sau khoảng 1 tuần bạn cho người đến chào bán bóng đèn Neon Điện Quang tiết kiệm điện thì lượng người chấp nhận mua sẽ cao hơn là khi ban chưa đưa ra bản cam kết kia.

Khi bạn đưa ban cam kết hay khảo sát kia để xin ý kiến hay chữ ký của khách hàng thì trước hết là bạn đã gieo vào đầu họ một ý niệm (ví dụ trên là ý niệm về tiết kiệm điện) sau nữa là bạn đã đưa khách hàng vào một cam kết, con người luôn có xu hướng làm những gì mình đã nói, đã nhất trí, đồng tình. Đây gọi là "quy tắc cam kết"

*****


Đến đây dừng. Nhỉ !

Monday, September 9, 2013

Cái sự tinh tế trong quảng cáo - marketing (Phần 1)

Có "phần 1" nghĩa là sẽ có phần 2 hoặc không, điều đầu tiên chính là đừng bao giờ làm quảng cáo và marketing theo logic có sẵn :v

Hôm trước, tớ có đi cà phê với cả 2 thằng bạn, quán cà phê này có 3 tầng, khi đến gần quán, một thằng bạn hỏi thằng còn lại (tớ theo chủ nghĩa "gì đũng được" nên không bị hỏi) :

- Thích ngồi ở dưới hay leo lên tầng 3
- Ngồi ở dưới đi.

Tớ quan sát thấy, thằng bạn tuy là hỏi nhưng trong lòng nó rất muốn lên ngồi tầng 3 (hỏi để kiếm thêm phiếu cho phe đa số mà thôi), gương mặt nó có vẽ bất nhẫn, nên tớ nói :

- Mày thất bại vì mày nói "ở dưới" trước, nó sẽ tạo ấn tượng đầu tiên, thêm nữa, mày dùng động từ tiêu cực là "leo" nên nó chọn ở dưới là đúng rồi.

Thế là thằng này quay qua nói với thằng kia:

- Thích ngôi trên hay ngồi dưới.
- Ngồi dưới đi.

Nó lại quay qua bảo tớ :

- Thấy chưa, nó vẫn chọn ở dưới.
- Mày lại thất bại vì, nó đã có "quán tính tư duy", nó đã chọn ở dưới, thì sẽ cố gắng bảo vệ lựa chọn ấy, và khi mày lặp đi lặp lại câu hỏi đó thì quán tính ấy lại càng lớn - tớ đáp -

Chúng ta có gì nào, gây ấn tượng đầu tiên, dùng từ ngữ tích cực cho đối tượng, và tránh lặp lại nhưng thông điệp thất bại.

Cũng là hôm ấy, trên đường về, chúng tôi đi qua các "quán nhậu liên hoàn", và "vinh hạnh" được các đồng chí nhân viên của mỗi quán mời mọc rất nhiệt tình.

Thật ra hiện tượng này tôi đã quan sát từ lâu, và cũng tự trải nghiệm, có một điều các chủ quán đã bỏ qua đó là "chèo kéo khách" đã trở thành một khái niệm xấu trong tâm thức của mọi người, vì vậy việc cho các "trai gọi đứng đường vẫy khách" là phản tác dụng vì nó gây cho khách hàng cảm giác "bị chèo kéo"

Thay vì làm điều đó, đầu tư cho cái biển "Quán Nhậu Gà Móng Đỏ" lớn hơn 1 chút, rõ hơn 1 chút, có lẽ sẽ hiệu quả hơn. Đừng mong người ta trả tiền cho bạn, khi bạn mang cho họ điều họ không thích thú.

Ngày trước trong một lần "đi dạo và quan sát" tớ nghiệm ra một thứ mà tớ gọi là "ngưỡng an toàn của khách hàng", điều này được phát biểu dài dòng như sau :

Khi 100 người đứng ở bìa rừng, bạn nói với họ rằng ở giữa rừng có một bầy thú dữ, 100 người ấy đi vào rừng và trở ra, họ chắc chắn sẽ đi được những quảng đường khác nhau, quảng đường đó chính là "ngưỡng an toàn" của họ, đi được đến đó, họ cảm thấy nguy hiểm và không thể đi tiếp.

Cũng vậy, khi lựa chọn sản phẩm, dịch vụ khách hàng luôn có "ngưỡng an toàn" của riêng mình, người bình dân sẽ gặp "trở ngại tâm lý" khi đối diện với một nơi sang trọng, đó chính là nguyên nhân thất bại của những "quán bình dân" nhưng trang trí kiểu "cao cấp" (có cữa kính các kiểu)

Không chỉ ứng dụng trong trưng bày sản phẩm, dịch vụ, mà trong quảng cáo cũng nên tinh tế với ngưỡng an toàn của khách hàng. Đặc biệt thấy các mẫu quảng cáo Oto và Bất Động Sản cứ như thể sinh ra để phục vụ người ngoài hành tinh, điều đó làm những người vốn có đủ tiền nhưng chẳng dám nghĩ đến.

Tạm kết, đợi phần 2 ... hên xui :v

Sunday, August 18, 2013

Kịch bản quảng cáo : Anti Đa Cấp (MLM)

Nửa đêm, thần chết kề lưỡi hái vào cổ một tên bán hàng đa cấp lão làng. Hắn nhẹ nhàng gạt lưỡi hái qua một bên rồi bình thản nói : 

- Ngài cho tôi một ít thời gian, tôi sẽ giới thiệu thật nhiều người vào mạng lưới của ngài.



Saturday, August 17, 2013

Kịch bản quảng cáo : Anti CocaCola

Hai nông dân từ quê ra tỉnh đến một quán giải khát nọ.Họ nhìn thấy 2 tấm biển "fresh milk" và "fresh beer".

Sau khi thảo luận, họ chọn sữa tươi.Lập tức,một người đàn bà từ sau rèm bước ra mang theo 2 chiếc cốc.

Bà ta vạch áo và chỉ một loáng, 2 cốc đã đầy tràn.Hai anh chàng vô cùng kinh ngạc. Một anh vừa nhâm nhi cốc sữa vừa lẩm bẩm:

- Đến giờ tôi mới biết sữa tươi là thế nào.
Ngẫm nghĩ một lát, anh kia bảo:
- May mà hồi nãy ta không gọi bia tươi......

Cùng lúc đó có một cháu trẻ trâu fan cuồng Coca bước vào gọi lớn :
- Cô ơi! cho một Coca.
- Cô chưa tới tháng con ơi ! - Bà chủ nói vọng ra -




Friday, August 16, 2013

Kịch bản quảng cáo : dịch vụ bơm ngực


Anh dẫn nàng về phòng, nàng e ấp đứng nép vào tường, trong khi anh đi lấy nước, nang vẫn đứng đó căn móng tay. 

Và rồi anh tắt điện, nàng nằm chết trân mặc cho anh cởi áo của mình, cuối cùng anh lên tiếng :

- Đâu là lưng của em ?



-------------------------------

Kịch Bản Quảng Cáo : Diana

Một người đàn ông đang tung tăng đi trên đường, anh ta nhìn thấy một cô gái khá múp đi ngược chiều và say sưa nhìn ngắm. Lúc đi ngang qua anh, bổng cô gái nhìn anh và nói: 

- Con lợn !

Tức giận, anh quay lại chửi tới tấp :

- Đồ con chó, con phò.

Lúc quay đầu lại thì ... không còn kịp nữa, anh tông phải một con lợn phía trước mặt và phải đi cấp cứu.

Nói chung, là vẫn nên đặt niềm tin vào phụ nữ trong giờ phút quyết định 

DIANA - tự tin khoe cá tính



Saturday, May 18, 2013

Kịch Bản Quảng Cáo : VIETTEL

Đêm khuya thanh vắng, ở một nhà nọ, thấp thoáng một bóng đen đang leo tường rào đi vào một cách chuyên nghiệp như một tên đạo chích thực thụ.

Quả thật anh ta là đạo chích, anh ta bận quần đen, áo đen và che mặt bằng một chiếc khăn đen, nhanh như một con sóc anh áp sát căn nhà.

Băng thân thủ nhanh nhẹn của mình, anh ta nhảy phốc lên những chiếc thùng gỗ rồi đu người lên bực của sổ. Tiếp đó anh ta nhẹ nhàng từ bực của sổ trèo qua ban công của tầng 1.

Anh ta ghé mắt trông vào thì thấy một cô gái đang bận đồ ngủ đi lại trong phòng, vừa đi vừa nói chuyện điện thoại, thỉnh thoảng cô lại nhoẻn miệng cười.

Cứ thế cô nói chuyện mải mê, tên đạo chính không còn cách nào khác là ngồi ở ngoài chờ đợi.

Kim đồng hồ chỉ 11h rồi 12h mà cô gái vẫn nói chuyện tựa hồ như không bao giờ dứt, còn tên đạo chích đã đi vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Một cái đập bàn như trời giáng, tên đạo chích giật bắn người tỉnh giấc thì trước mắt hắn là 2 cán bộ công an nhân dân.

Viettel - hãy nói theo cách của bạn.





Hoàng tử nhảy với Lọ Lem trong buổi dạ hội. Hai người lả lướt say điệu vũ, trao cho nhau ánh mắt yêu thương, tình tứ.

Nhưng đến khi đồng hồ điểm 12h, Lọ Lem vội chạy đi, đến bậc thang rơi lại chiếc giày.

Hoàng tử đuổi theo đến bậc thềm chàng thấy nhặt lấy chiếc giày và nhìn xung quanh tìm Lo Lem.

Không một dấu vết nào hết, chàng buồn bã ngồi bệt xuống bậc thềm, ngắm nhìn chiếc giày.

Khi chàng định đứng lên đi vào thì bỗng nhiên ở trong chiếc giày rơi ra một tờ giấy.

Chàng vội mở tờ giấy ra thì thấy một dòng chữ rất đẹp:

Em cũng dùng Việt Theo, số của em là : 098xxxxx gọi cho em nhé

Viettel hãy nói theo cách của bạn




Tuesday, May 14, 2013

Kịch bản quảng cáo: THẨM MỸ VIỆN [just for fun]

Nghiên cứu của ĐH Pittsburgh và ĐH California (Mỹ) cho thấy, phụ nữ có đường cong hình thể rõ hơn thông minh hơn phụ nữ "màn hình phẳng"

 Theo đó não bộ của phụ nữ nhỏ hơn đàn ông khoảng 10%, với phụ nữ đẫy đà, múp máp, thì phần thiếu sót đó sẽ di căn vào vú, mông.

Like bị sét đánh ngang tim ngay từ khi gặp Hoa lần đầu tại bữa tiệc sinh nhật một người bạn, nàng xuất hiện trong bộ đầm màu đỏ, tóc búi cao, kiêu sa đài các.

Like yêu cái ánh mắt rạng rỡ, bờ môi căng mọng, làn da trắng muốt, núi đôi căng tròn, cặp mông rắn chắc, đôi chân dài miên man. 

Like thầm nghĩ, phụ nữ có đường cong hình thể rõ hơn thông minh hơn phụ nữ "màn hình phẳng" và quyết định theo đuổi nàng. 

Với 1 kẻ dài, to, đen, cong, cứng như Like, chỉ 2 hôm hẹn hò là nàng đã chịu đèn, 2 người dìu nhau về phòng nàng trong cơn túy lúy.

Mơn trớn, phải rồi, like là kẻ dày dạn trên giường, hắn biết cách làm cho phụ nữ chẳng thể nào quên. 

Bóp nhẹ cặp tuyết lê của nàng, nàng kêu lên: Á, anh bóp phải não của em rồi !
Vỗ nhẹ mông nàng, nàng kêu lên : Ớ, anh vỗ phải não em rồi !

Vốn khát khao một người vợ thông minh, Like chấp nhận bỏ qua giai đoạn, cuộc truy hoan diên ra, mà những chổ có não của nàng đều được bỏ qua. 

Sáng hôm sau, like trở dậy, nang thì vẫn ngủ ngoan như chú mèo, có tiếng chuông, cữa, người đưa thư đến, không muốn đánh thức nàng, nên Like nhận thư giúp nàng. 

Là thư đó ghi : Thưa cô Hoa, đã đến hẹn thanh toán hóa đơn cho thẩm mỹ viện:
- Bơm ngực : 4000$
- Độn mông : 3000$

Kịch bản quảng cáo : VÁY [just for fun]

Hà Nội tắm gội trong cơn mưa tầm tã, cây cối, nhà cửa và những con đường đều ưỡn mình ra đón mưa, mùi hôi của nắng bốc lên ngụn ngụt, theo gió cuốn đi. Mưa kỳ cọ khắp phố, khắp ngõ ngách.

20 tuổi, Tuấn chẳng ngại gì mưa, hắn vừa giang tay đón mưa vừa hát bản Tình Khúc 20 Giây của nhạc sĩ Đông Tuyền: "gặp em chiều này, Hà Nội ướt như anh ..."

Mưa tạnh, hắn vẫn dạo trên con phố ướt mem, như nuối tiếc, ghé đến tán bằng lăng, hắn với tay kéo mạnh cành lá, những hạt mưa động trên lá rơi xuống, ngửa mặt đón mưa, hắn cười sằng sặc.

Tán bằng lăng gần đó, một thiếu nữ đang cầm tà váy xoay mình trong mưa nhân tạo, rồi bốn mắt nhìn nhau ...

Tuấn thấy nhói ở Tim ... YÊU rồi !

"Có phải bố em là một gã thợ hàn không?" - Tuấn hỏi.
"Sao anh biết?" - Mắt trong veo nàng hỏi lại
"Ông ấy đã gắn vào chân em thêm 20 cm hoàn mỹ nữa" - Tuấn lả lơi
"Em là Hoài Thu, vui vì gặp anh, anh chàng 20s ạ!" - Nàng chủ động
"Ơ ..." - Mặt tuấn trơ như phỗng
"Em theo anh 3 con phố rồi đấy!" - Nàng thú thật

Thế là yêu, Hoài Thu của hắn, đôi chân dài miên man, làn da căng mịn, gương mặt thanh tú ... hắn mong gì hơn nữa.

6 tháng tình yêu ngọt ngào, cũng đến lúc tăng thêm gia vị cho tình yêu, Tuấn đưa nàng về phòng.

--- Sáng hôm sau 2 người chia tay, nhẹ nhàng như lần đầu gặp gỡ vậy.

Trong nhật ký của mình Tuan viết:
- Tất cả chỉ diễn ra trong 20s, mà cởi đồ của nàng mất 15s rồi. Từ nay mình chỉ quen chân ngắn mặc váy thôi, ít ra còn có được 10s khoái lạc.





Đọc bài :


VÌ SAO ĐÀN ÔNG THÍCH PHỤ NỮ CHÂN NGẮN

Kịch bản quảng cáo : NHÀ NGHỈ LÀNH MẠNH [just for fun]

Đêm Noel, tôi háo hức đợi đến giờ hẹn, chải chuốt kỹ càng như "trai nóng", rồi vi vu dong nhanh trên con LX đến nhà nàng. 

Hôm nay nàng thật đẹp, một chiếc áo thun rộng thình model, một chiếc váy ngắn, đôi chân nõn nà của nàng lộ ra đẹp từng nanomet, sau một thoáng bối rồi tôi đằng hắng 1 cái rồi quay mặt đi nuốt nước miếng.

Chở nàng dạo phố, đường phố hôm nay thật đông và lung linh, trong lòng phơi phới nhưng vẫn không quên chạy xe thật cẩn thận, không thắng gấp. Tôi sợ nàng nghĩ xấu về mình.

Chẳng ngờ nàng ôm tôi từ phía sau thật chặt, ngực nàng cọ vào lưng làm tôi chết trân, tôi phải hít thở thật sâu mới lấy lại được bình tĩnh, tiếp tục chay xe.

Đang trò chuyện vui vẻ cùng ngắn người ngắm cảnh thì bỗng nàng kêu chóng mặt, tôi dừng xe lại hỏi nàng hay là để tôi đưa nàng về, hôm sau đi chơi tiếp cũng được, nhưng nàng nói : Anh kiếm cái nhà nghỉ nào đấy cho em nghỉ một lát là khỏe thôi !

Tôi giật nãy cả mình, trong đầu tôi nghĩ đến chuyện XXX như một phản xạ, nhưng rồi tôi tự nhủ với bản thân rằng, sẽ không sao, mình sẽ không làm gì cô ấy hết.

Chúng tôi vào nhà nghỉ ABC, tôi đỡ nàng nằm xuống giường, định trở ra xin chủ nhà nghỉ chiếc khăn ẩm nóng đắp trán cho nàng thì nàng bá lấy cổ tôi hôn vào môi tôi thật sâu rồi nàng nói :

- Chúng ta có thể ở cùng nhau mà không làm chuyện đó được không ?

Vốn dĩ tôi đã quyết không làm gì tổn thương đến nàng nên đáp ngay:

- tất nhiên rồi em yêu!

Chúng tôi quyết định ngủ lại nhà nghỉ đêm hôm đó, cũng lạ là từ lúc vào nhà nghĩ thì nàng khỏe hẳn, tôi cũng mừng. Chúng tôi ôm nhau ngủ, nàng kê đầu lên tay tôi, chân nàng lại gác lên chân tôi.

Tất nhiên là tôi thấy khó chịu trong người, và không thể ngủ được, lấy gối kê đầu cho nàng, tôi trở dậy ra cửa sổ đót điếu thuốc cho bớt căng thẳng.

Vừa hút thuốc, tôi ngắm nàng ngủ, nàng trở mình, 2 chân nàng dạng hờ, trời ! nàng không mặc quần lót ...

Không biết phải làm sao, tôi đấu tranh tư tưởng dữ dội rồi đi đến quyết định, tôi lại gần giường, kéo chăn đắp cho nàng. Tôi cũng ngã lưng ngủ thiếp đi.

Sáng sớm tôi chở nàng về, về đến nhà thì có tin nhắn :
- Mình chia tay nhé anh !




Kịch bản quảng cáo : THUỐC TRỊ SỎI THẬN [just for fun]


Con bé nhìn nó, mắt rơm rớm, nó biết con bé sắp nói với nó một điều ghê gớm lắm.

Nó cũng chẳng biết trong lòng đang nghĩ gì nữa, các nơ ron thần kinh đồng loạt chết lâm sàng cả rồi, một cảm giác tê buốt lan tỏa sắp cơ thể nó. Nó vuột miệng :

- Em muốn nói gì thì nói đi
- Em ... Em ...

Nó ước gì thời gian quay ngược trở lại để nó không phải đối diện với con bé trong lúc này, sớm 5 phút, muộn 5 phút cũng được, nhưng không phải là lúc này. Không đủ kiên nhân để những cơn giật trong người hành hạ, nó hối con bé:

- Em cứ nói đi, anh sẽ không sao đâu, thật đấy!
- Em ... Em ...

Con bé òa lên khóc một cách tức tưởi, con bé còn yêu nó, những lời định nói ra khiến con bé đau lòng, con bé cũng không muốn thế. Còn nó, nó ghét những lúc con bé khóc làm sao, mỗi lần như thế nó cảm thất như có ngàn mũi kim đâm vào tim nó vậy.

Mặt nó tái đi, cơn buốt lại dâng lên, nó bắt 2 chân chéo vào nhau, cố gắng kiềm lòng, rướn người ra trước đưa một tay vuốt tóc con bé :

- em nín đi, chuyện gì đến cũng đã đến rồi, nói một lần dù đau nhưng lòng em sẽ nhẹ hơn, còn anh, mọi thứ cũng sẽ qua đi thôi.
- Em - con bé ngước đàu lên nói trong tiếng nấc - emmm sắp phải lấy chồng rồi, mình chia tay nhé anh.

Trời nổi dông, sét đánh đì đùng, lời con bé như tiếng sấm làm ù tai nó, choáng váng, người nó lặng đi, đôi chân run rẩy, nó bấu 2 tay vào đùi để cố bình tĩnh lại.

Nó không khóc, nhưng trời thì đổ mưa, mưa to lắm, như ngàn ngọn giáo lao xuống đất vậy. Rồi đột ngột nó đứng dậy, nó không chịu đựng nổi nữa, nó chạy như bay từ quán cafe đâm sầm vào cơn mưa.

Chạy được một quãng nó đứng lại, giang 2 tay ra đón mưa, nó ngữa mặt lên trời để cho mưa bắn té tát vào mặt.

Thả lỏng người, nó co bóp bàng quang đẩy nước tiểu ra, ra đến đâu, lòng nó nhẹ đến đấy, nó mỉm cười :

- Gấu chó ! làm bố mày nhịn lâu bỏ mẹ !




Kịch bản quảng cáo : DẦU ĂN NEPTUYN [just for fun]

5 năm rồi, Like sống như chẳng biết ngày mai, hắn vẫn đi làm, nhưng sau giờ tan sở không còn là những bữa cơm với gia đình, cùng xem ti vi hay hò hẹn như trước nữa, thay vào đó là những đêm cuồng loạn đến say khướt rượt ở quán Bar.

Ngày nào cũng thế, uể oải đi làm, làm xong lại sà vào lòng rượu, lúc lên Taxi về nhà cũng là lúc những tiểu thương dọn hàng cho ngày mới.

Về đến phòng, hắn lại nằm vật ngay ra giường, việc tháo giày và thay quần áo để dành lúc hắn tỉnh dậy, nghĩa 9-10 giờ sáng.

Ba mẹ nói, hắn bỏ ngoài tai, bạn bè nói, hắn lảng đi nơi khác, chỉ có rượu thuần phục hắn và chỉ có bồn rửa mặt mới làm hắn tỉnh táo trong tích tắc, bởi ngay sau đó, hắn lại uể oải đến công ty.

Hắn, một tay quản lý cừ khôi ở một công ty liên doanh Việt - Nhật, được không ít nữ nhân viên trong công ty để ý vì cái mã phớt đời, vì tướng tá cao ráo, và vì hắn không thiếu tiền. Nhưng tất cả các cô, kể cả những cô nhan sắc không kém Ngọc Trinh bao nhiêu cũng đều nhận lại từ hắn một cục lơ lạnh ngắt.

Cũng may là hắn yêu rượu, nếu không người ta đã bảo hắn gay rồi. Cũng may là hắn giỏi, nếu không công ty đã đá đít hắn lâu rồi.

Và vì thế, nên hắn vẫn thế cho đến một ngày ... hắn bước xuống khỏi taxi để vào quán bar quen thuộc, quán đóng cửa, hắn lang thang trên phố như thằng nghiện thiếu thuốc và rồi lần đầu tiên sau 5 năm, hắn về nhà trước 12h đêm một phút.

Hắn ngâm mình trong bồn nước ấm, ngã đầu ra sau phì phèo thuốc, hẳn chẳng nghĩ gì cả, bỗng có tiếng gõ cữa : Côc! Côc! Côc!

Hắn làm lơ, hút nốt điếu thuốc, rồi mới bước ra khỏi bồn, quấn khăn quanh mình rồi đi ra mở cửa, cửa mở, chẳng có ai cả, chẳng bận tâm hắn đóng lại rồi quay lưng bước vào.

Coc! Coc! Coc! lại có tiếng gõ, hơi cáu, hắn đi nhanh hơn về phía cửa, Cạch ! cửa mở, chẳng có ai cả. Hắn đóng sầm cửa lại, miệng lầm bầm chửi rủa.

Coc! Coc! Coc! lần này hắn chạy như bay, mở cửa ra trong tích tắc, một bóng đàn ông trắng nhợt lướt đi như gió. Là Tuấn ! hắn chạy vội theo, miệng muốn gọi tên mà cổ họng như cứng lại.

Tuấn đến tìm hắn thật sao ? hay hắn bị ảo giác ? hắn tự hỏi. Rồi hắn nhớ lại, 5 năm về trước Hắn và Tuấn là một cặp, vâng đàn ông yêu nhau đâu có lỗi, càng không có lỗi khi cùng nhau tìm được hạnh phúc, họ cùng đi ăn, cùng đi shopping, cùng dạo trên những con phố, cùng đến Bar, cùng uống một loại rượu. Thắm thiết vô cùng !

Nhưng rồi, chính trên chiếc giường đáng ghét kia, Tuấn rời bỏ hắn, đêm hôm đó nhà hết dầu ăn, vì hắn mà Tuấn đã đau đến chết.

Từ đó, hắn chỉ về nhà, ngủ trên chiếc giường đó, trong những cơn say...





---------------------
Bài học rút ra cho chúng ta : 
Khi tình cũ gõ cửa - hãy nhớ lại lý do vì sao chúng ta chia tay...

Chứ đừng nhớ lại rằng chúng ta đã từng thắm thiết yêu đương như thế nào